Tiểu Thư Vả Mặt Hàng Fake
Chương 89: +9
08
Cửa phòng ngủ bị Ninh Hoa mở mạnh ra đập sầm vào tường.
Cô ta phẫn nộ chằm chằm vào , trong mắt tràn đầy sự độc địa.
Đúng vậy, vừa muốn nói với Hứa Tình, Ninh Hoa và chúng được phân vào cùng một phòng ngủ.
Ninh Hoa mặc một bộ váy liền màu trắng, mặt ửng đỏ đầy cao ngạo.
Kh hợp lắm, nhưng cũng kh xấu.
Cô ta trừng mắt : “ chính là Ninh Chiêu Chiêu ?”
“Hôm nay chiếc xe thể thao kia là các thuê kh? như mà cũng tiền để mua xe như này cơ á?”
“Thuê một ngày cũng kh rẻ đâu nhỉ, sinh viên kh cần làm cái chuyện giả bộ như này đâu.”
Hiểu được việc cô ta muốn nhắm vào , lười phản ứng lại, quay đầu bước thì bị cô ta túm l.
“ cái gì? Chột dạ à?”
Hứa Tình kh nghe nổi nữa, đẩy tay cô ta đang kéo chiếc váy Balenciaga của ra.
“ kh chứ? Cứ nghĩ là đại tiểu thư , kh biết nói gì à.”
Ninh Hoa hừ hai tiếng, liếc mắt khinh bỉ m cái, mở to đến mức trong mắt cô ta chỉ toàn là tròng trắng mắt.
Lúc sắp xếp đồ đạc, cô ta cố ý đập mạnh hộp mỹ phẩm dưỡng da và túi xách lên bàn.
Th chúng qua, cô ta lại đắc ý châm chọc: “ cái gì? Chưa từng th hàng cao cấp ?”
mỉm cười với cô ta: “Túi của là giả.”
Thật ra cũng một cái, dây đeo cũng kh dài như vậy.
Ninh Hoa đỏ mặt, tức giận đến mức mũi đều muốn phun ra hơi.
“ nói bậy bạ gì đó! Đây là của bạn trai mua cho !”
nhún nhún vai: “Vậy thì bạn trai bị lừa .”
Ninh Hoa dùng sức nện xuống bàn, hổn hển bắt đầu mắng .
Vừa vặn đến giờ muốn đến phòng học tập hợp, cũng kh thèm cô ta nữa, trực tiếp theo Hứa Tình ra ngoài.
Mới vừa tới cửa phòng học, đã nghe th tiếng của Chử Tiêu.
Trong sự bất đắc dĩ lộ ra tiếng cười nhè nhẹ.
“Đừng giơ nữa, giày của là giả.”
09
Phút chốc nghe được lời nói giống như nói với Ninh Hoa vừa , chút muốn cười.
Bước nh đẩy cửa vào, chỉ th một tóc vàng một đứng trên bục giảng.
Là Phó Cường.
ta giơ cao chân của như chẻ ngọn, lộ ra móc trên giày, động tác buồn cười.
Nghe xong Chử Tiêu nói, khóe miệng ta co rút, tức giận mắng Chử Tiêu là một kẻ nghèo kh mắt .
Chử Tiêu vẫy tay với .
ngồi xuống cạnh và hỏi chuyện gì vậy.
dừng một chút: “Kh lúc trước thằng đó từng mắng ?”
“ ta giơ giày giả khoe khoang, khó chịu.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Th âm của kh nhỏ, nhịn kh được phì cười một tiếng.
Phó Cường ở bên dưới liền mất hứng, nổi giận x lên, xuống chỗ bọn .
Ngay khi th , Phó Cường nở nụ cười.
“Cô là Ninh Chiêu Chiêu đúng kh? Vậy vị này, hẳn là...... giò heo?”
sửng sốt, Chử Tiêu cũng sửng sốt, mọi xung qu đều sửng sốt.
Vẻ mặt Phó Cường đầy sự giễu cợt: “Chử Tiêu, Chư Tiêu, kh là giò heo .”
(*Chử Tiêu và Giò heo đọc gần giống nhau)
Mặt tối sầm lại: “ lại thi đậu đại học được vậy? Mù chữ?”
Giống như Chử Tiêu nói, bọn họ nói ai cũng kh thể nói , đối với cũng giống như vậy, nói ai cũng kh thể nói Chử Tiêu.
“Kh ? Hai các nghèo, thuê một chiếc xe giống của liền cho rằng là tiền.”
Đại khái là bộ dạng Chử Tiêu thật sự đẹp mắt, lời Phó Cường nói cũng thật sự nh.ụ.c m.ạ khác, chung qu bất mãn thái độ tự đại của Phó Cường, nhao nhao giúp chúng nói chuyện.
“Ngày nào cũng chê khác nghèo, tố chất kh vậy?”
“Đúng là kẻ hạ đẳng.”
“Làm ơn , trai này mặc áo tay lỡ cũng m ngàn tệ, dám mắng nghèo chứ.”
Hứa Tình lại trực tiếp tiến lên mắng.
Động tĩnh trong phòng học càng lúc càng lớn, ngay cả sinh viên sát vách cũng tới góp vui.
Lúc Ninh Hoa vào th một đám vây qu Phó Cường liền oán giận.
Cô ta thét lên một tiếng, nổ tung như ấm nước đun sôi.
“M làm gì đ? Khi dễ Phó Cường nhà , m đã quên là con trai út của nhà họ Phó à?”
“Tại lại giúp hai đã bắt chước xe của chúng chứ?”
Trong phòng học im lặng trong chớp mắt.
Lại là xe.
cười nhạo một tiếng: “Xem ra Phó và chị Ninh của chúng ta còn chưa hiểu rõ tình hình nhỉ?”
“Rốt cuộc là bọn bắt chước xe của các , hay vốn là một chiếc xe, tự xem .”
Lúc này, Trương Toàn đã gặp ở cổng trường kêu lên.
“Mau mở trang của trường !”
Một đám mở ện thoại di động, trên mạng một bài post sáng nay.
“Nhóm tân sinh viên 818 kh th , vì tấm ảnh xe của Phó Cường đã gửi giống y đúc của soái ca kia vậy?”
“ cẩn thận so sánh, trên cửa xe đều dán Hello Kitty, cảm giác là cùng một chiếc.”
“Phá án! Đây là xe thiết kế riêng được mua ở nước ngoài, là cùng một chiếc xe đó!”
Sắc mặt Ninh Hoa và Phó Cường khó coi như ăn trúng phân chó.
ở trong lòng cười lạnh.
Bài post này là cho đăng lên.
Là một phần đại lễ cho Phó Cường.
Hai bọn họ còn muốn mở miệng muốn giải thích cái gì, liền bị cắt ngang.
“Tấm ảnh kia chụp ở trung tâm thương mại kh? Xe Chử Tiêu mua kh bao lâu, lái cũng kh quá hai lần, trùng hợp như vậy đã bị chụp được.”
Hai này nhất thời giống như ăn thứ bẩn thỉu gì đó, sắc mặt vừa đen vừa x, cuối cùng hừ một tiếng rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.