Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)

Chương 127: Ai lại thích đồ bỏ đi của người khác?

Chương trước Chương sau

Nhà Phó, tầng hai, một phòng ngủ.

Phó Yến An đang tựa vào đầu giường, bên cạnh là mẹ , Lưu Huệ Phương, tay cầm bát súp gà thơm phức, đưa muỗng lên miệng .

“Con à, uống thêm một chút , bát súp gà này bổ lắm, uống nhiều cũng kh đâu.”

“Plát” một tiếng, súp rơi xuống gi tài liệu, sắc mặt Phó Yến An lập tức trầm xuống, phần bực :

“Mẹ, con đang bận làm việc!”

giơ tay đẩy tay Lưu Huệ Phương ra:

“Hằng ngày đều súp này, súp kia, súp đủ loại, sắp thành súp ! kh muốn uống nữa, mẹ ra ngoài !”

Nghe vậy, Lưu Huệ Phương kh khỏi sốt ruột.

Bà kh để tâm thái độ khó chịu của Phó Yến An, bà lo lắng cho sức khỏe của con trai !

“Kh được đâu, ít nhất con uống thêm nửa bát nữa…”

Ngay lúc đó, cửa phòng vang lên tiếng gõ, làm gián đoạn cuộc cãi vã giữa mẹ và con.

Phó Yến An ngẩng đầu , th Từ Mặc, mắt lóe lên một chút:

“Thư ký Từ, nh vào, …”

Nhưng khi th Từ Mặc cầm hộp quà, sắc mặt thay đổi.

lại mang những thứ này về? Thịnh Nam Âm kh ở nhà ?”

Từ Mặc bước vào phòng, đứng cạnh giường, im lặng vài giây, bất lực nói:

“Cô Thịnh ở nhà, nhưng… cô nói Thịnh gia kh thiếu tiền, cô kh thèm đồ trang sức và váy mà chuẩn bị, đuổi ra ngoài.”

“……”

Phó Yến An dường như kh nghĩ kết quả sẽ như vậy, đóng hồ sơ, nổi giận quăng xuống đất.

cảm th bị Thịnh Nam Âm sỉ nhục!

“Bộ trang sức tặng cô đã chi ba triệu để đấu giá, vậy mà cô ta còn chê bai!”

Nghe đến giá trị ba triệu, Lưu Huệ Phương mặt biến dạng, đặt bát súp xuống, giật trang sức và váy từ tay Từ Mặc, ôm chặt trong lòng, mắng:

“Đồ quý giá như vậy thể đưa cho con lắm tật xấu Thịnh Nam Âm kia được?!”

“Xem ra, con gái hư đó chắc biết kh xứng với bộ váy và trang sức này! May mà cô ta kh nhận, nếu kh con sẽ mất bao nhiêu tiền, con trai, thật là dại dột!”

Nghĩ đến việc món đồ trị giá hàng triệu lại định đưa cho Thịnh Nam Âm, Lưu Huệ Phương đau lòng vô cùng, nhưng th con trai mặt mũi khổ sở lại kh nỡ trách quá nặng.

Sắc mặt Phó Yến An khó coi, lồng n.g.ự.c phập phồng, rõ ràng là đang giận.

“Thật là vô lý!”

“Đúng vậy, cô ta đúng là kh biết ều! Kh xứng với con, con trai, nh chóng ly hôn !”

Lưu Huệ Phương kh bỏ lỡ cơ hội nào để thuyết phục Phó Yến An ly hôn với Thịnh Nam Âm!

“Yến An…”

Tiếng nữ sinh động vang từ ngoài cửa, Phó Tuyết Vi bê khay bước vào, th mọi , mím môi, đặt khay lên tủ đầu giường, trên đó là một đĩa trái cây tươi đã cắt sẵn.

Sắc mặt Phó Yến An dịu lại vài phần, gần đây uống bổ dưỡng nhiều tới mức sắp lờ , may Phó Tuyết Vi – thấu hiểu và chăm sóc bên cạnh.

đưa tay nắm l bàn tay nhỏ của Phó Tuyết Vi:

“Những chuyện này kh để hầu làm?”

Phó Tuyết Vi hít một hơi lạnh, Phó Yến An giật , vội xuống, th ngón tay cô dán băng cá nhân, lo lắng hỏi:

“Chuyện gì vậy?”

Phó Tuyết Vi giả vờ yếu ớt, rút tay lại, nụ cười hơi nhợt nhạt:

“Khi cắt trái cây, vô tình bị cắt trúng, kh , em đã băng bó xong .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-to-tong-quyen-ru-thinh-nam-am-bui-triet/chuong-127-ai-lai-thich-do-bo-di-cua-nguoi-khac.html.]

“Đồ ngốc!”

Phó Yến An chút áy náy, bỗng nghĩ tới ều gì đó, mẹ:

“Mẹ, đưa váy và trang sức cho Vi !”

Lưu Huệ Phương giật , nhíu mày phản đối, vừa định nói gì, bị Phó Yến An ngắt lời:

“Mẹ, m ngày nay Vi luôn bận rộn chăm sóc , mẹ cũng th mà. Khi khỏe lại sẽ mua cho mẹ thứ tốt hơn.”

Nghe con trai nói vậy, sắc mặt Lưu Huệ Phương tươi hơn, miễn cưỡng đẩy món quà vào tay Phó Tuyết Vi:

“Bộ trang sức này trị giá ba triệu đó! Nhớ cẩn thận đeo, đừng làm trầy xước!”

Phó Tuyết Vi cúi đầu, trong góc khuất kh ai th, nụ cười trên mặt cô gượng gạo, ánh mắt thoáng ghen tị và oán hận!

Thịnh Nam Âm kh nhận mà lại đưa cho !?

Cô chỉ là… nhặt đồ bỏ thôi ?

Dù nghĩ vậy, Phó Tuyết Vi hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên, tỏ ra như được cưng chiều:

“Quý giá vậy ?”

Cô mỉm cười với nằm trên giường:

“Vậy cảm ơn nhé, Yến An.”

nụ cười ngọt ngào, Phó Yến An trong lòng bớt khó chịu, dễ chịu hơn nhiều, khẽ cười:

“Em thích là được.”

Thích cái gì chứ!

Ai lại thích đồ bỏ của khác!?

Nụ cười trên mặt Phó Tuyết Vi hơi méo một chút, nhưng mắt vẫn đầy niềm vui:

“Thích, miễn là Yến An tặng, em đều thích!”

Từ Mặc đứng bên cạnh, mặt kh biểu cảm, quan sát phản ứng của Phó Tuyết Vi, nhíu mày.

Hơi thú vị.

vẻ Phó Tuyết Vi nghe th cuộc nói chuyện vừa , chỉ kh ngờ cô chịu đựng tốt đến vậy!

Nhà Thịnh.

Ăn trưa xong, nội Thịnh ra ngoài dạo, Thịnh Nhược Lan theo Thịnh Nam Âm vào phòng, tò mò món quà Thịnh Nam Âm chuẩn bị cho cô là gì.

Dù cô dò hỏi thế nào, Thịnh Nam Âm cũng kh chịu tiết lộ, tới lúc mở món quà bí ẩn, cô vô cùng phấn khích.

Thịnh Nam Âm đến bàn học, mở ngăn kéo, đưa một túi gi cho Thịnh Nhược Lan, mắt cười:

“Mở xem thử?”

Thịnh Nhược Lan háo hức mở túi, rút ra hồ sơ bên trong, th vài chữ lớn trên bìa, mắt trợn lên kinh ngạc, vội lật trang cuối, th chữ ký tay Bùi Triệt và dấu của Bùi Thị, cô vui mừng kh tả nổi, tiến đến ôm chặt Thịnh Nam Âm.

“Nam Âm, dì yêu con quá !”

Cảm nhận được niềm vui của cô dì, Thịnh Nam Âm khẽ mỉm cười, vỗ nhẹ lưng cô:

“Dì thích là được.”

Đây chỉ là bước đầu trong kế hoạch trả thù, nhưng cũng là bước quan trọng!

Hợp đồng này đại diện cho hy vọng tương lai của Thịnh gia, chứng minh rằng tương lai kh kh thể thay đổi nếu nỗ lực!

Phó Yến An, Phó Tuyết Vi, vẫn còn nhiều bất ngờ đang chờ các , các đã sẵn sàng chưa?

Thịnh Nhược Lan bình tĩnh lại, thả tay ra khỏi Thịnh Nam Âm, ngồi trên sofa, cười vui nghiên cứu hợp đồng, khi th một ều khoản, nét mặt cô chùng xuống, ngẩng đầu Thịnh Nam Âm, chỉ vào hồ sơ:

“Nam Âm, ều khoản này vẻ hơi vấn đề, con đọc khi ký hợp đồng kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...