Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)
Chương 184: Dành tình sâu sắc cho cô ấy
“Bùi Triệt? lại…”
Thịnh Nam Âm sững sờ Bùi Triệt kh xa, đang bị nhiều dân ngăn lại. đàn ngày thường lạnh lùng kiêu sa giờ như ên loạn, một lao ra khỏi vòng vây, bước dài hướng về phía cô.
Bước càng lúc càng nh, cuối cùng gần như chạy hẳn lên.
Cô đứng sững, chỉ chạy thẳng về phía , xuyên qua cơ thể cô trong suốt, hướng về đám lửa rực cháy!
Cô khó tin quay đầu lại, dù biết rõ đây là một giấc mơ, vẫn hét lên:
“Đừng, Bùi Triệt, đừng tiến lại!”
đàn trong mơ kh nghe th cô, bước từng bước chắc c, như con thiêu thân, giọng khàn đặc đầy tuyệt vọng và uất ức, liên tục gọi tên cô:
“Thịnh Nam Âm, em đâu ?!”
“Thịnh Nam Âm!”
Mỗi lần gọi tên cô, trong lòng cô như bị búa đập mạnh, vừa đau vừa ngột ngạt. Cô choáng váng, cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, đôi mắt ngấn lệ.
Khi đàn gần như bị ngọn lửa nuốt chửng, xe cứu hỏa và cảnh sát đồng thời đến, vất vả lắm mới ngăn được thảm họa mà mọi xem như một vụ tự sát!
Ngọn lửa nh chóng được dập tắt, đêm tối bao trùm. Chiếc xe sang giá triệu đô đ.â.m vào lan can núi bị cháy thành khung sắt đen, cùng hai bộ hài cốt nguyên vẹn.
“Kh”
Xung qu im lặng, tiếng khóc tuyệt vọng của đàn vang vọng giữa núi rừng. đẩy cảnh sát sang một bên, loạng choạng chạy tới, quỳ gối bên một bộ hài cốt, toàn thân run rẩy.
Chỉ bóng lưng thôi cũng đủ cảm nhận nỗi đau và tuyệt vọng tột cùng.
Thịnh Nam Âm bước chậm rãi, th bộ hài cốt với vòng tay vàng nguyên khối trên cổ tay.
Cô nuốt nước bọt, kh sai đâu, đây chắc c là hài cốt của cô.
Cảnh vật quá chân thực khiến cô thoáng chốc ngỡ ngàng: Đây là mơ hay đã trở lại quá khứ?
Dù đã trải qua chuyện tái sinh phi lý…
“Xin lỗi, đến muộn …”
Bùi Triệt quỳ trên mặt đất, khóc như một đứa trẻ. Kế đến là cảnh tượng kinh hoàng: ôm chặt hài cốt vào lòng, gương mặt rạng đầy nước mắt, mắt đỏ ngầu, u tối, như cả linh hồn bị hút .
Cô từng th khí thế ngời ngợi, phong thái ung dung, giờ đau khổ tuyệt vọng, lòng Thịnh Nam Âm nặng trĩu.
“ đừng khóc nữa.”
Dù biết trong mơ kh thể nghe, cô vẫn từ từ quỳ xuống, giơ tay muốn lau nước mắt trên mặt , nhưng bàn tay trong suốt của cô chỉ xuyên qua cơ thể .
Cô thở dài, bất lực rút tay, , vừa an ủi vừa rối bời:
“ đừng khóc nữa, chưa từng trách đâu.”
“Dù kh hiểu đến đầu tiên là , vẫn biết ơn. Cảm ơn đã đến, Bùi tổng.”
Xung qu từ im lặng chuyển sang tiếng thì thầm, cảnh sát l lại bình tĩnh. đứng đầu bước ra khỏi đám đ, đứng sau lưng Bùi Triệt, vài giây im lặng lên tiếng:
“Bùi tổng, xin chia buồn!”
“Hài cốt trong tay ngài, chúng sẽ đưa khám nghiệm. Về vụ tai nạn này, chúng sẽ ều tra kỹ, sẽ kết quả báo cáo ngài.”
Cảnh sát dò hỏi cẩn trọng:
“Xin hỏi, ngài và quá cố là quan hệ gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-to-tong-quyen-ru-thinh-nam-am-bui-triet/chuong-184-d-tinh-sau-sac-cho-co-ay.html.]
Bùi Triệt ôm chặt hài cốt, im lặng, rõ ràng kh chịu trao cho cảnh sát.
“Đội trưởng, pháp y đến !”
Một trong đám đ hô lên, Thịnh Nam Âm ngẩng đầu, th một nữ pháp y mặc áo trắng chạy vội, cảnh ôm chặt hài cốt, trầm trồ.
“Pháp y Lưu, cô xem…”
“Đội trưởng, quá cố khi sống là một phụ nữ mang thai!”
Pháp y kinh nghiệm, chỉ qua đã nhận ra dấu hiệu khác thường, lập tức báo với đội trưởng.
Nghe vậy, cảnh sát tái mặt, tròng mắt mở to:
“Cái gì?! Cô xem kỹ chưa, xác định quá cố mang thai?”
Nếu chỉ một mạng , chuyện chưa phức tạp, nhưng đây là hai mạng! Chắc c sẽ lên trang nhất báo chí!
Bùi Triệt hơi nhíu mắt, ngẩng nữ pháp y tiến lại, im lặng vài giây, mới thả lỏng một chút, vẫn kh chịu bu tay, nhưng ít ra cũng hợp tác một phần.
Sau khi kiểm tra, pháp y nghiêm túc gật đầu:
“Đúng là phụ nữ mang thai! Kh nhầm đâu, trước khi gặp nạn, cô đã mang thai hơn tám tháng.”
“Thật đáng tiếc, một c.h.ế.t hai mạng, hẳn gia đình quá cố đau lòng.”
Cô đờ đẫn, ánh mắt xót xa:
“Xin chia buồn.”
“Cô nói bậy gì thế!”
Cảnh sát giật , kéo nữ pháp y sang một bên, xin lỗi:
“Xin lỗi, Bùi tổng, cô kh nhận ra ngài, kh biết ngài độc thân, mong thứ lỗi.”
“ kh nhà nạn nhân ?”
Pháp y ngạc nhiên, mắt lại :
“Kh , ôm hài cốt mà khóc dữ vậy?”
“Còn chồng nạn nhân đâu? Kh ai th báo cho ?”
“Im ngay cho !”
Cảnh sát giật nảy, la lên, đồng thời dò xét sắc mặt Bùi Triệt, vẫn vô tâm, sau một hồi, ôm hài cốt đứng dậy, lạnh lùng liếc cảnh sát và pháp y:
“ từ chối đưa cô khám nghiệm. Về thân phận, các thể hỏi thư ký .”
Nói xong, kh quan tâm họ nữa, ôm hài cốt, bước giữa màn đêm dày đặc.
Thịnh Nam Âm nhếch môi, bước theo, xuyên qua đám đ, nghe tiếng thì thầm xung qu:
“Trời ơi, trước đó còn tưởng là chồng nạn nhân, cảnh lao vào kh quản nguy hiểm, ai ngờ lại kh !”
“Im , kh biết giữ miệng à! th dành tình cảm sâu sắc cho chết, nếu kh m đàn khác cản kh nổi một .”
“Thật đáng tiếc, chồng nạn nhân đâu ? kh th?”
Dành tình sâu sắc…
Thịnh Nam Âm khẽ nhíu mày, trong lòng phản bác ý nghĩ này.
Làm thể chứ? Cô và Bùi Triệt trong kiếp trước hoàn toàn kh hề liên quan…
Chưa có bình luận nào cho chương này.