Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)
Chương 209: Lấy chồng hơn vẫn tốt hơn xuống giá
“Hai nói chuyện gì mà vui thế?”
Giọng nói dịu dàng của Thịnh Nam Âm vang lên.
Cô đã l lại vẻ bình thản, tay bưng khay trà bước vào, đặt lên bàn nhỏ cạnh giường.
Một chén đưa cho nội, một chén trao cho Bạch Trác Trì.
Trà còn bốc khói, rõ ràng vừa mới pha lại.
Thực ra, cô đã đứng ngoài cửa nghe được phần lớn cuộc trò chuyện giữa và .
Khi nhận ra bản thân đã vô tình nghe quá nhiều, cô sợ nội phát hiện, bèn quay lại pha trà mới, để tránh lộ sơ hở.
Bạch Trác Trì nhận l ly trà, ánh mắt sâu thẳm cô, dường như đã hiểu rõ mọi chuyện, nhưng kh vạch trần.
chỉ lặng lẽ uống một ngụm, khẽ nghiêng đầu đôi mắt sắc bén kh bỏ qua khóe mắt hơi đỏ của cô.
thầm thở dài.
Trước đây lại kh nhận ra cô lại nhạy cảm và đa cảm đến thế?
Rõ ràng đã khóc một lúc lâu, đến mức lớp trang ểm mỏng cũng chẳng giấu nổi.
Nếu kh cụ đang bệnh yếu, hẳn chỉ cần liếc qua cũng biết cô vừa rơi nước mắt.
“Chỉ nói chuyện vu vơ thôi.”
Ông cụ Thịnh khẽ đáp, giọng mệt mỏi.
Ông ngáp nhẹ, xua tay:
“Thôi, ta mệt . Cũng khuya , hai đứa về .”
Thịnh Nam Âm liếc đồng hồ, khẽ nhíu mày:
“Mới tám giờ mà đã muốn ngủ ạ?”
Thường ngày, mười giờ mới nghỉ. Cô hiểu, hẳn do cơ thể vẫn còn chịu ảnh hưởng của chất độc, nên mệt mỏi sớm hơn thường lệ.
“ lẽ già , sức chẳng như trước.”
Ông cụ dùng ánh mắt ra hiệu cho cô đừng nói thêm.
Ông uống l lệ một ngụm trà nằm xuống, nhắm mắt.
Bạch Trác Trì nh hơn cô một bước, đặt ly xuống bàn, tiến lại gần, nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho cụ cẩn thận.
Xong, nắm l tay cô, khẽ nói:
“Ông buồn ngủ , đừng làm phiền nghỉ nữa.”
Thịnh Nam Âm thoáng , im lặng gật đầu cũng kh rút tay ra.
Cô hiểu, với thân phận và địa vị của Bạch Trác Trì, hoàn toàn kh cần làm những việc nhỏ nhặt .
Nhưng rõ ràng, làm vì thật lòng quan tâm.
Cả hai cùng rời khỏi phòng.
Xuống tới đại sảnh, Bạch Trác Trì liếc một vòng qua những nhà họ Thịnh, cuối cùng dừng lại ở quản gia Lưu, ánh mắt ôn hòa.
“Chú Lưu kh? Những lễ vật mang tới đều là bổ phẩm tốt, trong đó một củ nhân sâm trăm năm.
Dưỡng khí bổ huyết, hợp để hầm c cho cụ. Nhớ giúp , cho dùng sớm nhé.”
Câu nói khách khí mà chân thành khiến cả phòng lặng .
Trong đám đ đúc , chỉ cười với một quản gia ều này đủ khiến mọi ngạc nhiên.
Quản gia Lưu vừa mừng vừa bối rối, vội gật đầu:
“Vâng, sẽ chuẩn bị ngay mai. Cảm ơn Tam thiếu.”
Bạch Trác Trì gật nhẹ, quay sang Thịnh Nam Âm:
“Xong . Giờ thôi, chẳng em hứa sẽ ăn khuya với ?”
“Ừ.”
Cô khẽ đáp, để yên cho nắm tay dắt , kh phản đối.
Ánh mắt mọi trong đại sảnh đều dõi theo hai bóng lưng khuất dần.
Một thoáng im lặng lan ra.
Chỉ Thịnh Nguyên Trung và Thím Ba là sắc mặt sa sầm.
Ông ta khẽ hừ:
“Kh biết cha và thằng họ Bạch kia đã nói những gì. Chẳng lẽ thật sự định gả Nam Âm cho nó?”
Thịnh Nguyên Phong, thứ hai, đang ngồi bên bộ bàn cờ mà Bùi Triệt tặng cụ một bộ cờ bằng ngọc trắng.
Nghe em nói, chỉ hờ hững ngẩng đầu:
“Như vậy chẳng tốt ?”
Vừa nói, vừa nhẹ nhàng đặt một quân cờ trắng xuống.
“Nhà họ Bạch là gia tộc đứng đầu trong tứ đại thế gia.
Ông Bạch là lão tướng quân, em trai ta lại là phó thị trưởng.
Còn Tam thiếu trẻ tuổi đã mang quân hàm thiếu tướng, lập nhiều chiến c, d tiếng vang xa.
Gần đây tuy chuyển sang thương trường, nhưng cũng thành c rực rỡ, nghe nói đã tiếp quản c ty gia tộc.
Nếu thật sự bàn đến môn đăng hộ đối, chúng ta còn là bên được nâng đỡ.
L chồng hơn vẫn tốt hơn gả thấp, chẳng ?”
Câu nói dứt khoát khiến Thịnh Nguyên Trung nghẹn lời.
Ông cau mày, kéo lỏng cà vạt, giọng gắt:
“ nói nghe hay lắm. Nhưng đừng quên, Nam Âm là từng ly hôn.
Nhà họ Bạch d giá như thế, liệu chấp nhận con dâu từng qua một đời chồng?
chỉ sợ họ kh đồng ý, đến lúc chẳng cả nhà ta bị chê cười !”
Thịnh Nguyên Phong nhíu mày, giọng trầm hẳn:
“Tam thúc quản hơi nhiều kh?”
“Ông tướng Bạch và vị phó thị trưởng chưa nói gì, em vội kết luận họ kh đồng ý?”
Ông đặt mạnh quân cờ xuống, ánh mắt lạnh lẽo:
“Chuyện chưa đâu vào đâu, em đã lo mất mặt. Nếu sợ bị chê cười đến thế, chi bằng ra khỏi nhà này luôn, để khỏi ‘mất mặt’ chung với ai nữa!”
Thịnh Nguyên Trung đỏ mặt, tức giận:
“!”
Thịnh Nguyên Phong chỉ liếc qua, lạnh nhạt bỏ , thím Hai vội vàng theo sau.
“ làm gì mà nổi giận thế? Chẳng biết rõ bên Tam thúc vốn chẳng ưa Nam Âm ? Họ nói vài lời châm chọc thì , để ý làm gì.
Giờ Nam Âm nhà họ Bạch và cả nhà họ Bùi chống lưng, họ chỉ biết lải nhải miệng thôi, chẳng làm được gì đâu.”
Nghe đến đây, Thịnh Nguyên Phong dừng bước, quay lại vợ.
Ánh mắt lộ vẻ thất vọng rõ ràng.
“Đó là lời một lớn tuổi nên nói à? bây giờ em lại nói thay cho Tam thúc ?”
Thím Hai sững sờ, chột dạ tránh ánh mắt chồng:
“Em… em đâu . hiểu lầm .”
Thật ra, trong lòng bà cũng chút bất mãn với Thịnh Nam Âm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-to-tong-quyen-ru-thinh-nam-am-bui-triet/chuong-209-lay-chong-hon-van-tot-hon-xuong-gia.html.]
Kể từ sau buổi xem mắt lần trước, bà càng nghĩ càng th ều kh ổn.
Nếu Nam Âm thật lòng muốn tác hợp Bùi Triệt và Thịnh Nam Gia, lại bỏ giữa chừng cùng ta, chẳng nói một lời?
Cái lý do “đến tháng, bẩn váy, nên được ta tiễn về” bà kh tin nổi.
Nghĩ nghĩ lại, bà cảm th giữa Nam Âm và Bùi Triệt ều gì đó mờ ám, kh rõ ràng.
Điều khiến bà tức tối.
Trước đó, bà đã hỏi Nam Âm nhiều lần, cô luôn khẳng định kh tình cảm gì với Bùi Triệt.
Vậy mà sau cùng, lại để trở thành trò cười.
Thịnh Nguyên Phong thẳng vào vợ, giọng lạnh :
“Rốt cuộc là chuyện gì? Em với con bé cãi nhau à?”
“Kh …”
“Thế thì là em bắt nạt nó!”
Giọng chắc nịch, khiến thím Hai nổi giận:
“Em kh ! Là Thịnh Nam Âm bắt nạt vợ con thì !”
Gió lạnh buốt thổi tung chiếc áo choàng đen của đàn , vạt áo phất phơ kêu xào xạc.
Ánh trăng lạnh lẽo rải xuống mặt đất. Thịnh Nam Âm và Bạch Trác Trì sánh vai bước về phía ngoài, cô đã đứng hứng gió khá lâu, kh khỏi rụt vai vì lạnh.
Lúc nãy còn chẳng th gì, giờ cô cảm th đặc biệt rét, da thịt lộ ra ngoài như tê cứng.
“Đợi đã.”
Bạch Trác Trì bỗng dừng bước, gọi cô lại, cởi chiếc áo choàng đen trên khoác lên cô. chỉ mặc một chiếc T-shirt trắng mỏng, tóc ngắn màu xám nhạt rủ lòa xòa trước trán, đôi mắt phượng tr đầy ân tình.
Đôi bàn tay to của nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc đen của cô, “Bây giờ còn lạnh kh?”
Thịnh Nam Âm hé to mắt, th mặc ít đồ vậy, lập tức muốn cởi áo khoác trả lại cho .
“Kh cần, sắp về xe , về xe thì sẽ kh lạnh nữa…”
“Nghe lời!”
Bạch Trác Trì ngay lập tức ngăn cô lại, bàn tay to ôm l bàn tay nhỏ của cô, cố tỏ vẻ khó tính nhưng giọng lại mềm như b, chẳng thể đáng sợ chút nào.
“Ngoan một chút được kh, lúc nào cũng giận ?”
“Bạch Trác Trì, sẽ bị cảm đ.”
Thịnh Nam Âm với vẻ bất lực.
Ánh mắt Bạch Trác Trì thoáng động, đưa ngón trỏ đặt lên môi cô, chăm chăm vào gương mặt dịu dàng của cô, th quản lăn nhẹ, “Gọi là trai được kh?”
Như lần đầu họ gặp, cô đã gọi là “ trai”.
“…kh được.”
Thịnh Nam Âm lạnh lùng , khẽ nhếch mép, kh hiểu đang làm trò gì vậy.
Cô kh ấn tượng tốt với cách xưng hô này; chỉ cần nghe “”, cô lại nhớ đến Phó Tuyết Vy gọi Phó Yến An là “Yến An ca”, hoặc Thẩm Như Ngọc dịu dàng gọi Bùi Triệt là “Triệt ca”. Nên tiếng “” , cô chẳng thể nào gọi ra được.
Bạch Trác Trì cười bất lực, “Thôi được, nếu cô kh muốn gọi thì cũng kh ép. Vậy gọi là A Hành nhé?”
Đó là tên nhỏ bà nội đặt.
Bởi vì là lời nguyền của nhà họ Bạch, vật ều kh may, nên lúc sinh ra kh tên gọi.
Sau đó tới khi hai tuổi, bà lão nhà họ Bạch tình cờ nghe hầu gọi là “con vật nhỏ”, bức xúc nổi giận, mới đặt cho tên nhỏ là A Hành ý mong làm nên việc lớn, đừng trở thành vô dụng. Đó là cái tên mang lời chúc, thích.
“A Hành?”
Thịnh Nam Âm nghiêng đầu, dò hỏi, “Đó là tên nhỏ của ?”
Tiếng gọi A Hành làm lòng Bạch Trác Trì như tan chảy, Thịnh Nam Âm với ánh mắt vừa ám ảnh vừa nóng bỏng, gật đầu.
“Cái tên này do bà nội đặt, và chỉ bà nội gọi là A Hành thôi.”
“À, em thể hứa với một ều kh… là… đừng gọi tên này trước nhà em, sợ họ… thôi, kh nói nữa.”
Bạch Trác Trì kh nói tiếp, sợ nhà họ Bạch nghe được cái tên này sẽ biết kh hề mất trí nhớ, và sẽ gây bất lợi cho Thịnh Nam Âm.
“ sẽ bảo vệ em, kh ai được phép làm hại em, dù là nhà .”
Lời nói của đàn bỗng nhiên như vậy nhưng nói kiên quyết.
Ánh mắt Thịnh Nam Âm rung động, cô khẽ gật đầu; hai tiếp tục , im lặng một lát, cô bất giác hỏi, “ nói muốn bảo vệ là vì lời dặn của nội ?”
Trước đó cụ Thịnh đã nói một hồi với Bạch Trác Trì, nghe vẻ là dặn dò nhưng thực chất như một lời giao phó.
“Vừa , vừa kh.”
Bạch Trác Trì nghe vậy, liếc cô sâu một cái, vẻ như quả nhiên là như vậy.
“Em đứng ngoài cửa cũng nghe hết ?”
“…”
Thịnh Nam Âm bỗng mở to mắt, ngạc nhiên, “ làm biết được…”
Bạch Trác Trì khẽ cười, trong mắt như lấp lánh những hạt nhỏ, đẹp trai, nụ cười lại sức quyến rũ , khiến ta th ấm lòng.
“Em lâu như vậy, trà còn nóng, rõ ràng là mới pha, mắt em đỏ đỏ, là biết đã khóc; đừng quên làm nghề gì, muốn giấu , em còn luyện thêm vài năm nữa.”
là diễn viên chuyên nghiệp cơ mà!
Thịnh Nam Âm hơi bất mãn, kh chịu nổi cái thái độ kiêu ngạo của , liếc một cái, “Diễn xuất của tệ đến thế ? th cũng kh nhận ra…”
“Đó là vì ốm yếu, lại mệt!” Bạch Trác Trì mỉm cười sâu hơn, kh chút thương xót trêu chọc cô, “Nếu kh, em nghĩ em che mắt được đôi mắt của được ?”
“…”
Thịnh Nam Âm kh thể tr lại, quay mặt , kh muốn nói chuyện với .
“Giận hả?” Bạch Trác Trì làm vẻ thích trêu, tiến lại gần, “Hoá ra tiểu thư Thịnh nhỏ mọn vậy ? Chỉ trêu em vài câu đã giận à?”
Thịnh Nam Âm lùi một bước, đứng trên bậc thang, kh vui giơ tay đẩy ra, “ còn nói nữa sẽ kh ăn đêm với đâu!”
Bạch Trác Trì cười trong mắt, cũng kh giận, tính tình thật tốt, mỉm cười nắm l tay cô, đặt lên n.g.ự.c , chỗ gần tim nhất, “ sai , là lỗi của . Chỉ cần emkh giận, thể đồng ý một ều em yêu cầu, bất cứ ều gì cũng được.”
Ánh mắt Thịnh Nam Âm lóe lên, cô rút tay mạnh, “Bất cứ ều gì cũng được?”
Bạch Trác Trì ngẩng cằm kiêu hãnh, “Ừm, g.i.ế.c đốt nhà cũng được, nói , em muốn loại bỏ ai? Chuyện vặt thôi.”
“…”
Thịnh Nam Âm ngậm miệng, thốt lên một câu đại biểu cảm: thật là, đúng là một kẻ ngoài vòng pháp luật!
“Kh đến mức đó đâu, thể dạy cho vài chiêu tự vệ kh?”
Ý nghĩ này kh bộc phát, cô vốn đã muốn tìm một dạy vài chiêu tự vệ cho phụ nữ, như vậy lần sau gặp kẻ xấu sẽ kh còn như con cá nằm trên thớt, bị ta trói buộc.
Bạch Trác Trì nhướn mày, cô từ đầu đến chân, th tay chân cô nhỏ n, yếu ớt, liền đồng ý ngay.
“Được, kh vấn đề!”
đáp quá nh làm Thịnh Nam Âm hơi nghi hoặc, “ kh hỏi tại muốn học tự vệ ?”
“Việc gì lạ? Con gái học vài chiêu tự vệ để phòng thân tốt chứ, dù cũng kh thể theo em hai mươi tư giờ; nhưng em nghĩ kỹ, xuất thân từ lực lượng đặc chủng, những gì học đều là chiêu một phát quyết tử, nếu em bất cẩn g.i.ế.c , nhớ gọi liền, để tới lo hậu sự cho em.”
“…”
Thịnh Nam Âm sững , “ bị làm vậy? kh ý g.i.ế.c ai cả! đâu như , kẻ ngoài vòng pháp luật!”
Cứ suốt ngày nói g.i.ế.c , cô kh gia thế như Bạch Trác Trì, cũng chẳng ai lo cho cô, cô dám làm vậy?
Dù , cô cũng kh dám!
Thịnh Nam Âm cau mày , bực bội lên chiếc Bugatti đỗ bên kia đường. Bạch Trác Trì đứng im, một tay chui túi, ánh mắt sâu kín khó dò.
Như chợt nghĩ th suốt ều gì, mỉm cười, sải bước về phía trước.
Hai đều kh phát hiện, kh xa chỗ họ, một chiếc Rolls-Royce đỗ bên lề đường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.