Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)
Chương 284: Một đám có việc không việc cũng tìm cô phát điên
Đang lúc Thịnh Nam Gia chìm đắm trong những viễn cảnh ngọt ngào về tình yêu, một giọng nam đầy khó ưa đột ngột vang lên, phá vỡ kh khí mộng mơ.
“Ước nguyện với chùa à? Lớn từng này mà còn làm trò mất mặt.”
“……”
Nam Gia lập tức quay đầu trừng vừa tới Thịnh Nam Thừa.
“ bị ên à? Đừng để vả lúc đang vui!”
Nam Thừa ngậm kẹo mút, dáng cao gầy của một thiếu niên mười tám tuổi đã vượt 1m8. ta cúi đầu, nheo mắt cô em họ đang tức giận, bật ra một nụ cười khinh thường, thái độ ng cuồng như chẳng coi ai ra gì.
“Cứ việc, ai sợ cô?”
“ThịnhNamThừa!”
Hai bà thím vợ của nhị thúc và tam thúc đã quá quen với cảnh này. Mỗi lần hai chị em họ gặp nhau là y như rằng chiến tr nổ ra. Cả hai bà phối hợp ăn ý, lặng lẽ tránh ra, nhường lại chiến trường cho hai đứa trẻ nhà .
Nam Gia cau mày chằm chằm thiếu niên trước mặt, trong mắt toàn là ghét bỏ:
“ th ghen tị thì !”
“Ghen cái gì?”
“Ghen vì chị thương , vì rể chả thèm để ý đến , ghen vì chị l được đàn yêu thương chị !”
“Đừng nực cười thế, Thịnh Nam Gia, cô bị dính bệnh ‘não tình yêu’ hả?”
Nam Thừa bật cười chế nhạo, nói lạnh t:
“Bảo rằng Bạch Cảnh thích chị Nam Âm thì tin. Nhưng cô kh nhận ra chị căn bản kh hề thích ta à?”
“ nói bậy!”
Nam Gia trừng lớn mắt phản bác ngay:
“Nếu chị kh thích rể, chị lại chịu l ? Thịnh Nam Thừa, đầu óc vấn đề à?”
Nam Thừa bật cười, cắn vỡ viên kẹo mút trong miệng, lạnh lùng nói:
“ vấn đề là cô đ. Kh tin thì đợi chị Nam Âm về, tự cô hỏi chị . chẳng rảnh cãi với một đứa ngốc.”
Nói xong xoay bỏ , ánh mắt tối lại.
Nam Gia thật sự là một con bé ngốc nghếch, chỉ nó mới kh ra chị gái chẳng hề tình cảm với Bạch Cảnh.
“Đồ ngốc!”
Nam Gia tức phát ên, giậm mạnh chân xuống đất, tức tối ra ngoài cửa, trong lòng ngùn ngụt lửa giận.
Cô quyết định đợi chị về, cô sẽ hỏi cho ra lẽ!
Trong mắt cô, Thịnh Nam Âm tuy lúc “não tình yêu”, nhưng khi tỉnh táo lại là mạnh mẽ và lý trí nhất. Cô kh tin chị sẽ vì tiền hay quyền mà cưới một kh yêu.
Dù Bạch Cảnh quyền thế, nhà họ Thịnh cũng đâu nghèo!
Hai lúc này cùng bên nhau dọc hành lang dài, Thịnh Nam Âm nhịn mãi cũng lên tiếng, liếc sang đàn bên cạnh, ánh mắt chút kỳ quái.
“Bạch tiên sinh, chuyện muốn hỏi .”
Bạch Cảnh nhướng mày, cô:
“Hỏi .”
“Vừa … hôn trước mặt bao nhiêu như vậy làm gì?”
Nam Âm dừng bước, thẳng vào mắt , giọng mang vài phần chất vấn.
“Đừng nói với … là yêu .”
“……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-to-tong-quyen-ru-thinh-nam-am-bui-triet/chuong-284-mot-dam-co-viec-khong-viec-cung-tim-co-phat-dien.html.]
Tim Bạch Cảnh khẽ lỡ một nhịp. vẫn giữ vẻ mặt ềm tĩnh, khẽ bật cười, dùng giọng đùa cợt để trả lời:
“Nếu đúng là như vậy thì ?”
“Vậy khuyên … tốt nhất nên dập tắt suy nghĩ đó . sẽ kh bao giờ yêu .”
Nam Âm nói nghiêm túc, từng chữ đều dứt khoát.
Cô tiếp cận Bạch Cảnh chỉ vì muốn tra ra chân tướng cái c.h.ế.t của cha mẹ , chứ kh để l tình cảm làm mồi nhử. Dù sau này phát hiện kh liên quan, ều đó cũng kh thay đổi nguyên tắc của cô.
Chỉ kẻ yếu mới dùng tình cảm để đánh đổi.
Những món nợ tình cảm cô vướng đã quá đủ : Bùi Triệt, Bạch Trác Trì, Phó Yến An giờ cô tuyệt đối kh muốn rơi vào tay Bạch Cảnh.
khác với những kia tỉnh táo, lý trí, kh vì tình cảm mà ên cuồng.
Thái độ dứt khoát khiến trái tim Bạch Cảnh chùng xuống. cười lạnh, giọng cũng trở nên u ám:
“Thịnh tiểu thư quên mất… cô sắp thành vợ mà lại nói sẽ kh bao giờ yêu ?”
đột ngột tiến lên một bước, ép cô lùi vào góc, giọng trầm xuống:
“Vậy cô yêu ai? Là thằng cháu , hay là Bùi Triệt?”
Khí thế trên lập tức thay đổi mạnh mẽ, lạnh lẽo, đầy tính áp chế.
Sức nặng từ vị thế nắm quyền khiến Nam Âm khựng lại. Cô còn chưa kịp mở miệng, đã bị lạnh giọng cắt ngang:
“Bất kể cô yêu ai, hãy nhớ kỹ thân phận của . Gia huấn nhà họ Bạch kh hai chữ ‘ly hôn’, chỉ ‘góa phụ’. Ba tòng tứ đức, Thịnh tiểu thư chắc học qua nhỉ? Cô l , cô yêu cũng chỉ thể là .”
“Hoặc cô yêu ai, g.i.ế.c đó. Hai con đường, cô tự chọn.”
Nói xong, Bạch Cảnh quay bỏ , biến mất khỏi tầm mắt cô mà chẳng để lại cơ hội phản bác nào.
Nam Âm: “……”
Cô thực sự hết biết nói gì luôn.
Tên này lại phát ên gì nữa vậy?
Mới hôm trước còn bảo cô đừng yêu ta, hôm nay lại đòi cô chỉ được yêu ta, kh thì g.i.ế.c hết?
Thật sự bệnh nặng !
Cô đảo mắt, hậm hực quay theo hướng ngược lại.
Cô phát hiện bình thường sẽ kh thích cô. Thích cô toàn là một đám thần kinh vấn đề! Một đám việc kh việc cũng lôi cô ra phát ên.
Cô dùng mu bàn tay chà mạnh lên trán nơi Bạch Cảnh vừa hôn lên. Đến khi gần bước vào nhà chính, cô đã ều chỉnh sắc mặt, giả vờ như chưa chuyện gì xảy ra.
Thịnh Nam Gia chờ cô từ lâu, vừa th cô liền nhào tới như một cái đuôi nhỏ, ríu rít bám l.
“Chị ơi, chị thích rể kh?”
“……”
Nam Âm khựng bước, cô em họ đầy khó hiểu:
“ tự dưng hỏi cái này?”
Trong nhà họ Thịnh, đơn giản và thẳng ruột ngựa nhất chính là Nam Gia. Kh ai nói gì thì con bé chắc c kh tự nghĩ ra m câu hỏi này.
Quả nhiên, Nam Gia chu môi, bất mãn nói:
“Còn kh do thằng Nam Thừa đó! Miệng thối c.h.ế.t được! Nó bảo rể thích chị nhưng chị kh thích rể. Em kh tin! Nó còn bảo em bị bệnh ‘não tình yêu’ nữa! Nên em đợi chị về hỏi rõ, chửi lại nó!”
Cô bé vung nắm đấm, ánh mắt rực lửa chiến đấu, bộ dáng hừng hực khí thế muốn xử lý ngay.
Nam Âm nghẹn lời, ánh mắt khẽ d.a.o động, nhất thời kh biết nên trả lời thế nào.
Ánh cô khẽ lướt sang góc phòng, nơi Nam Thừa đang ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, cắm mặt vào ện thoại chơi game trong mắt cô thoáng chút suy tư.
Ngay cả thằng nhóc đó cũng ra … chẳng lẽ cô diễn dở thế ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.