Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)
Chương 355: Ai sẽ cứu cô ấy, mau rời khỏi đây!
“Bạch Cảnh, bu ra! Cút… cút !”
Thịnh Nam Âm ra sức giãy giụa, cố đẩy đàn đang siết chặt . Nhưng toàn thân cô mềm nhũn, kh còn chút sức lực nào kh thể thoát khỏi vòng tay .
“Kh… kh được đối xử với như thế này!”
Bạch Cảnh ôm cô thật chặt, hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô. Cơ thể cô khẽ run lên vì sợ hãi, khiến ánh mắt càng thêm ên cuồng và si mê.
“Xoẹt ”
Tiếng vải bị xé rách vang lên, thô bạo xé toạc chiếc váy dài trên cô, bàn tay lớn kh ngừng lướt qua làn da mềm mại, giọng nói vì kích động mà run rẩy:
“Thịnh Nam Âm, đây là trừng phạt của dành cho cô… bảo bối, cô thật sự đẹp quá…”
“Cút !”
Tiếng hét tuyệt vọng của cô vang vọng khắp sân thượng.
như một kẻ ên chưa từng chạm vào phụ nữ, nâng cô đặt lên chiếc ghế bên cạnh, bàn tay siết l cổ cô. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, gương mặt cô đỏ bừng vì ngạt thở đẹp đến mức khiến ta rùng .
Cô cố gắng đẩy ra, nhưng hai tay nh chóng bị khóa chặt. Bạch Cảnh vẻ mặt tuyệt vọng, bất lực của cô mà nở một nụ cười thỏa mãn.
“Cảm th tuyệt vọng chưa? Đừng lo… sẽ chẳng ai đến cứu cô đâu.”
“ yêu nhất là vẻ mặt này của cô đ… biết kh, khi cô đau khổ và sợ hãi, cô thật sự quyến rũ. Cũng giống như cảm giác từng trải qua khi bị cô lừa thảm hại vậy!”
“Cô muốn biết vì còn sống kh?”
nở nụ cười ên loạn. “Cảm ơn thằng cháu ngoan của đ. Nó sớm cho giăng một tấm lưới dưới vách núi lẽ kh để cứu , nhưng rơi đúng vào đó, giảm bớt lực va chạm. lại bám vào một cái cây mọc trên vách đá… thế là sống sót.”
vô cùng hưởng thụ ánh mắt căm hận của cô. Khi cô gần như kh thể thở nổi, bất ngờ nới lỏng bàn tay đang bóp cổ, cúi đầu hôn lên xương quai x đang nóng rực.
Cơ thể Thịnh Nam Âm bắt đầu nóng bừng, hơi thở trở nên hỗn loạn. Cô cắn chặt môi, liều mạng chống lại tác dụng của thuốc trong .
Ai đó… làm ơn cứu .
Bất cứ ai… chỉ cần kh !
Cô thà c.h.ế.t cũng kh chịu để Bạch Cảnh kẻ đã hại c.h.ế.t cha mẹ làm nhục!
Kh xa đó, Lucy đang trốn sau cánh cửa cầu thang chứng kiến mọi thứ. Gương mặt cô tái nhợt, run rẩy l ện thoại ra, ên cuồng n tin cho Bùi Triệt.
Cô kh dám gọi ện, sợ kinh động đến tên đang muốn cưỡng bức Thịnh Nam Âm kia.
Khoảng cách xa khiến cô kh nghe rõ nội dung cuộc nói chuyện, nhưng chỉ cần cũng đủ biết Thịnh Nam Âm là bị ép buộc.
【Bùi tiên sinh, mau đến sân thượng, Cô Mộ đang bị một kẻ cưỡng ép!】
【 ở đó kh? Th tin n thì lập tức đến!】
【Làm ơn… mau trả lời mà!】
Cùng lúc đó – tại phòng tiếp khách của triển lãm.
Th chủ tịch triển lãm – Lưu – cung kính nhận l thẻ ngân hàng từ Bùi Triệt, gương mặt Bạch Trác Trì lập tức sa sầm. bật đứng dậy, tiến lên túm l chiếc thẻ, ánh mắt như dao.
Giọng lạnh t, chứa đựng sự uy hiếp:
“Lưu tiên sinh, khuyên nên suy nghĩ kỹ. biết sợ đắc tội với Bùi Triệt, sợ tập đoàn PY của . Nhưng kh sợ đắc tội với à? Cái tên bang Tù Long của cũng kh để trang trí!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-to-tong-quyen-ru-thinh-nam-am-bui-triet/chuong-355-ai-se-cuu-co-ay-mau-roi-khoi-day.html.]
Lưu tiên sinh là một thương nhân gốc Hoa, tầm ngoài 50 tuổi, dáng hơi béo, khuôn mặt hiền lành.
Nghe vậy, cau mày, giọng chút khó chịu:
“Bạch tiên sinh, đã nói rõ . Trước khi các vị đến, Bùi tiên sinh đã ngỏ ý mua toàn bộ tr của Trầm Dư. cũng đồng ý quyền ưu tiên mua trước.
Chúng ta đều là Hoa, lời đã nói ra kh thể nuốt lại. Cho dù uy h.i.ế.p , cũng kh thể vì thế mà nuốt lời. Làm vậy thì sau này còn buôn bán gì nữa?”
Bạch Trác Trì nắm chặt thẻ, cắn răng:
“Nhưng bức này là xem trước! Vợ hiếm khi thích một thứ như vậy, nên dù thế nào… cũng kh nhường.”
Lưu tiên sinh bất lực hai đàn trước mặt, thở dài:
“Hay là thế này… đưa các vị gặp Trầm Dư. ta quyết định bán cho ai thì làm theo, được chứ?”
Ánh mắt Bạch Trác Trì sáng lên, lập tức thả tay:
“Được!”
Bùi Triệt khẽ nhíu mày, dù kh vui nhưng cũng biết kéo dài thế này kh kết quả. lạnh lùng cất thẻ :
“ kh ý kiến.”
Lưu tiên sinh như trút được gánh nặng. Một bên là tập đoàn PY, một bên là bang Tù Long thật sự chẳng muốn đắc tội bên nào cả.
“Vậy sẽ gọi cho Trầm Dư để bàn chuyện này.”
Trong lúc đó, Bạch Trác Trì lạnh giọng sang Bùi Triệt:
“Tr của Trầm Dư nhiều như thế, Bùi tổng nhất định giành với bức này ?”
Bùi Triệt liếc ta, nhếch môi lạnh lẽo:
“Ai giành với ai? Lưu tiên sinh đã đồng ý với trước . Bạch Trác Trì, cũng nên biết ểm dừng.”
“Ha! kh biết ểm dừng à?”
Bạch Trác Trì bật cười, thái độ như nhường nhịn:
“Thôi được, đã tr nửa tiếng , kh ai chịu nhường, vậy để Trầm Dư quyết định. Nhưng nếu chọn , Bùi tổng, đừng khóc nhé!”
Bùi Triệt lười đáp. l ện thoại trong túi ra màn hình rung liên tục từ nãy.
Khi th tin n từ Lucy, ánh mắt lập tức tối lại, đồng tử co rút, kh nói hai lời liền lao về phía thang máy.
Chạy thang máy lại phi lên cầu thang bộ, cuối cùng cũng đến sân thượng. Lucy lập tức nhào tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo , vẻ mặt vô cùng hoảng loạn:
“Bùi tiên sinh, đến ! Mau cứu Cô Mộ! Cửa sân thượng bị khóa !”
Bùi Triệt cau mày, cánh cửa đóng chặt sang Lucy, giọng trầm thấp đầy áp lực:
“Bình tĩnh. Ở đây để lo. Cô mau rời khỏi đây, kẻ đó thể sẽ làm hại cô.”
“Nhưng mà…”
“Đi!” kh cho cô cơ hội do dự.
Lucy cắn môi, gật đầu, lập tức chạy xuống dưới.
Ngay khi xác nhận cô đã rời , ánh mắt Bùi Triệt trở nên lạnh như băng. l đà, một cú sút mạnh khiến cánh cửa kim loại bị đá tung ra!
Chưa có bình luận nào cho chương này.