Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)
Chương 389: Chỉ cho phép anh uy hiếp tôi, còn tôi thì không được sao?
“ Sát thủ?”
Bùi Triệt khẽ nhíu mày, giọng đầy nghi hoặc:
“ khi nào phái truy sát hai ?”
thật sự kh hiểu cô đang nói gì.
Nếu thật sự bị truy sát, thì muốn đối phó chỉ Bạch Trác Trì, chứ chưa từng nghĩ đến việc làm hại cô.
“Em hiểu lầm gì kh?”
“Còn giả vờ à? kiếp trước là cái túi ni-l chắc, giỏi che giấu thật đ!”
Thịnh Nam Âm bắt đầu mất kiên nhẫn.
Th vẫn chối, cô chẳng buồn nói nữa, chỉ lạnh giọng:
“Kh cần đưa, tự được. Và hy vọng đừng đến tìm nữa. sẽ nh chóng hoàn thành bản thiết kế váy cưới cho vị hôn thê của . Còn nếu cứ tiếp tục dây dưa…”
Cô ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng sáng rực.
“ sẽ nói với Lucy rằng, giữa và từng chuyện đó.”
Nói , cô l ện thoại trong túi, bấm vài thao tác.
Loa ện thoại phát ra đoạn ghi âm chính là âm th khi hai chìm trong cơn cuồng nhiệt, giọng khàn khàn xen lẫn tiếng thở dồn dập.
“Đừng cứng như vậy…”
Giọng cô đáp lại, pha chút thách thức:
“ thế? Kh vui à? Vị hôn thê của còn đang ở ngoài, vậy mà lại hứng thú hơn nhỉ?”
Tiếng khẽ bật cười, mang chút trêu chọc:
“Nói khác, chẳng em cũng thế ?”
Khoảnh khắc đó, bầu kh khí trở nên nặng nề.
Nghe đến đây, gương mặt Bùi Triệt thoáng biến sắc.
trầm mặc một hồi, giọng khàn thấp:
“Em… ghi âm những thứ này, là để uy h.i.ế.p ?”
“Chứ nghĩ là để làm gì?”
Thịnh Nam Âm bật cười, nụ cười lạnh đến rợn .
“ đừng quá đề cao . đâu rảnh đến mức nhớ nhung giọng để nghe lại.”
Cô thu ện thoại lại, thản nhiên nói tiếp:
“Đôi khi còn th khâm phục . Sự tự tin của nếu chia cho một nửa, chắc cũng sống thoải mái hơn nhiều.”
nghẹn lời, kh biết đáp ra .
Giận , thất vọng hóa ra cô kh vì cảm xúc mà gần gũi , mà chỉ để khiến rời xa cô.
Thịnh Nam Âm liếc một cái, xoay rời .
Dáng bước của cô hơi cứng, thể th rõ là cơ thể vẫn còn mệt mỏi, khó chịu.
Bùi Triệt theo, lòng mềm nhũn lại.
Mọi cơn giận tan biến, khẽ thở dài, bước nh đến, giữ chặt l cổ tay cô.
“Được , đừng . Ăn chút gì hãy về, coi như nể mặt , được kh?”
Giọng trầm thấp, pha chút bất lực.
Cô vùng ra, giọng lạnh như băng:
“Kh cần. tự về được.”
Bùi Triệt hơi nheo mắt:
“Em chắc muốn như vậy?”
Giọng trở nên lạnh hơn:
“Tin hay kh, chỉ cần em vừa rời khỏi đây, Bạch Trác Trì sẽ biết ngay chuyện giữa chúng ta?”
Cô sững lại, sắc mặt lập tức đổi khác.
“ đang… uy h.i.ế.p ?”
Trong mắt cô, Bùi Triệt lúc này chính là kẻ đang dọa sẽ gọi cho Bạch Trác Trì nói ra chuyện giữa hai .
Vì hận vợ chồng cô, muốn phá nát tất cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-to-tong-quyen-ru-thinh-nam-am-bui-triet/chuong-389-chi-cho-phep--uy-hiep-toi-con-toi-thi-khong-duoc-.html.]
nhướng mày, giọng thấp hơn:
“Em được quyền uy h.i.ế.p , còn thì kh được ?”
Cô càng giận, cố đẩy ra, nhưng lại kéo cô vào lòng.
Giọng nói của dịu , mang theo chút khẩn khoản:
“Đừng ầm ĩ nữa. gì để sau nói. Em chưa ăn gì đúng kh? Giờ cũng chiều , chắc đói đ. Cùng về nhà , bà nội đến đây một chuyến, em nể bà, ăn một bữa cơm thôi, được chứ?”
“Bu ra!”
Cô vùng vẫy, nhưng vẫn giữ chặt.
Đúng lúc , một giọng nữ vang lên từ phía xa, đầy ngạc nhiên:
“ A Triệt? Cô Mộ? Hai đang làm gì thế?”
Cả hai đồng loạt sững lại.
Theo tiếng nói qua, chỉ th Lucy cùng bà Bùi đang đứng đó.
Thịnh Nam Âm chưa kịp phản ứng, đã th Bùi Triệt nh chóng bu tay ra.
Ánh mắt cô thoáng tối hóa ra, kh muốn để Lucy biết quan hệ giữa họ.
bình tĩnh nói:
“Kh gì, chẳng qua là bà nội vừa đến, mời Cô Mộ cùng về nhà dùng bữa, nói chuyện chút hiểu lầm thôi.”
Lucy mỉm cười, giọng nhẹ nhàng:
“Hóa ra là vậy à. Cô Mộ, tính khí A Triệt cô cũng biết , đôi khi đùa hơi quá. Cô đừng giận. Cùng về ăn cơm , tiện thể bàn thêm về thiết kế váy cưới.”
Bà Bùi thì cảnh đó, lòng phức tạp, chỉ khẽ lườm cháu một cái.
Cái đứa này, chẳng biết làm ta vừa ý bao giờ!
Bùi Triệt bị như vậy, chỉ th oan ức đã làm gì sai chứ?
Thịnh Nam Âm khẽ mỉm cười, ánh mắt xa cách:
“Kh cần đâu, Lucy tiểu thư. còn c việc ở c ty. Tối nay sẽ gửi bản chỉnh sửa cho cô qua WeChat.”
Lucy thoáng sững, quay sang Bùi Triệt, như chờ nói giúp.
Nhưng chỉ im lặng, ánh mắt sâu khó dò.
“Em thật muốn ?” hỏi khẽ.
“Ừ.” Giọng cô lạnh lùng.
“ bảo A Trạch đưa em.”
“Kh cần, đã gọi xe .”
Cô khẽ cúi đầu chào:
“Bà Bùi, cháu xin phép trước. Hôm khác dịp, cháu sẽ đến thăm bà.”
“Được , vậy đường cẩn thận nhé. Đến nơi nhớ báo tin cho A Triệt một tiếng.”
Nghe vậy, cô khẽ cười, nụ cười nhàn nhạt mà đau đớn:
“Bà lẽ quên mất, cháu từng nói cháu đã kết hôn. Cháu chồng . Giữa cháu và chỉ là quan hệ hợp tác c việc. Gửi tin riêng cho , e là kh tiện.”
Bà Bùi sững , kinh ngạc cô, kh dám tin.
Hóa ra… chuyện cô đã kết hôn là thật.
Thịnh Nam Âm gật nhẹ, quay lưng rời .
Lucy th bà vẻ muốn nói gì với Bùi Triệt, liền khéo léo nói:
“Bà, hai nói chuyện , con ra ngoài dời xe một lát.”
Khi Lucy khỏi, bà Bùi nghiêm mặt, thấp giọng hỏi:
“Giữa hai đứa rốt cuộc là ? Vừa trong xe… …”
Bùi Triệt nghẹn lời, chỉ gật khẽ.
Bà trừng mắt, lại hỏi:
“Còn chuyện cô đã kết hôn, là thật à?”
im lặng.
Sự im lặng đã là câu trả lời.
Bà thở dài, lắc đầu chán nản:
“ Tội nghiệp thay, đúng là tạo nghiệt …”
Chưa có bình luận nào cho chương này.