Tiểu Tổ Tông Quyến Rũ ( Thịnh Nam Âm - Bùi Triệt)
Chương 487: Di chúc của ông cụ, cô ấy đã chết rồi
Thịnh Nguyên Trung rút từ túi áo ra một tờ gi trắng, trong mắt ánh lên tia hằn học pha lẫn đắc ý.
“Đây là di chúc mà cụ gửi trong két bảo hiểm ngân hàng Thiên Địa. Trên đó viết rõ sau khi qua đời, toàn bộ tài sản của sẽ để lại cho Thịnh Nam Âm.”
nhếch môi, giọng càng lúc càng sắc bén:
“Nhưng giờ cô ta c.h.ế.t ! Vậy nên bản di chúc này chẳng khác nào gi vụn!”
“Đợi cụ vừa tắt thở, toàn bộ tài sản sẽ do ba chúng ta chia đều. tính sơ sơ, ít nhất cũng được ba trăm triệu!”
cười nhạt, giọng đầy tham lam:
“Ba trăm triệu đ! Ba mươi triệu tiền nợ bạc của chẳng là gì cả!”
“ thật vô liêm sỉ!”
Thịnh Nhược Lan tức giận quát lên, vươn tay định giật tờ di chúc, nhưng Thịnh Nguyên Trung nh hơn, lùi lại một bước, cười nhạt:
“Muốn cướp à? Đừng hòng! tờ di chúc này trong tay, trừ khi Thịnh Nam Âm sống lại, bằng kh cô nghĩ quan tâm đến mạng già của cụ ?”
bộ dạng ta đắc ý, Thịnh Nhược Lan giận đến mức run .
Mà còn cố tình quay sang nói với Thịnh Nguyên Phong, giọng khích bác:
“ hai, kh suy nghĩ một chút? Ba trăm triệu đ! Đừng nói là cho Gia Gia du học, số tiền đó đủ để dẫn chị dâu ra nước ngoài định cư, sống an nhàn cả đời.”
“Ra nước ngoài , ai biết chuyện của nhà ? Kh ai biết con gái từng bị bọn khốn kia uy hiếp, kh cần cúi đầu, kh cần sợ mất mặt. Còn tốt hơn là nhận chút từ con nhỏ Nhược Lan kia!”
Những lời nói như dao, đ.â.m thẳng vào lòng tự trọng của Thịnh Nguyên Phong.
Vốn là sĩ diện, lại tự cho th cao, bị bọn lừa đảo uy h.i.ế.p suốt m tháng qua đã khiến ta gần như sụp đổ.
Giờ nghe tới “ba trăm triệu”, ánh mắt ta khẽ lay động, vẻ do dự hiện rõ.
Sau một hồi im lặng, Thịnh Nguyên Phong trầm giọng nói:
“Tam đệ, cha vẫn chưa nguy kịch đến thế. Chúng ta… đợi thêm vài ngày nữa. Nếu thực sự cứu kh nổi, hãy tính.”
Dù d.a.o động, nhưng phần nhân tính cuối cùng vẫn khiến ta kh thể nhẫn tâm em trai rút ống thở của cha.
Thịnh Nguyên Trung cau mày, tỏ vẻ mất kiên nhẫn:
“Sớm muộn chẳng khác gì nhau. Trong lòng , chẳng đã coi ta là sắp c.h.ế.t ? Giả vờ hiếu thảo làm gì?”
Câu nói trần trụi như lột bỏ tấm mặt nạ cuối cùng.
Thịnh Nguyên Phong bị nói trúng tim đen, sắc mặt biến đổi, nhưng vẫn cố cãi:
“Câm miệng! kh cho phép động vào cha hôm nay. Trời cũng khuya , về , Tam đệ!”
Thịnh Nguyên Trung nhếch môi cười khinh:
“Được thôi, chờ được. Bao nhiêu năm còn chẳng , chờ thêm m hôm thì gì đâu. Đi thôi, vợ.”
khoác vai vợ, nghênh ngang bỏ , tr như thể đã nắm chắc phần tg trong tay.
vừa , Thịnh Nhược Lan mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế dài ngoài hành lang.
Gương mặt bà tái nhợt, giọng khàn đặc khi trai:
“ hai, thực sự định cùng hạng như Thịnh Nguyên Trung ?
Chỉ cần đồng ý, thể giúp cả nhà ra nước ngoài định cư. Ăn, ở, sinh hoạt lo hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-to-tong-quyen-ru-thinh-nam-am-bui-triet/chuong-487-di-chuc-cua-ong-cu-co-ay-da-chet-roi.html.]
Thứ cho kh chỉ là tiền, mà là một con đường sống.”
Ánh mắt bà ta đã kh còn chút kính trọng nào của em dành cho , chỉ còn lại lạnh lẽo và xa cách.
Thậm chí, đến cả thất vọng cũng chẳng còn.
Vì bà biết vừa , ta thực sự đã d.a.o động.
Thịnh Nguyên Phong cúi đầu, giọng nghẹn lại:
“ biết cô thất vọng về . Nhưng cô hiểu sống thế nào kh? sắp phát ên ! Cái thằng khốn đó nắm trong tay ảnh riêng tư của Gia Gia, cấm báo cảnh sát, cấm nói với các . Cứ vài ngày lại đến đòi tiền.
Ban đầu là vài chục ngàn, sau là vài trăm ngàn, bây giờ mở miệng là vài triệu! kh cô nhiều tiền, chỉ sống nhờ cổ phần. thật sự đã tới đường cùng !”
Nói xong, ta ôm đầu, ngồi bệt xuống sàn, dáng vẻ tuyệt vọng và khổ sở đến đáng thương.
Nhưng Thịnh Nhược Lan chỉ ta bằng ánh mắt lạnh nhạt, giọng mỉa mai:
“ tự chuốc l cả thôi, giờ than trách thì ích gì? thật kh ngờ, ngày lại giống hệt Thịnh Nguyên Trung vì tiền mà dám xuống tay với chính cha ruột của .”
Câu nói như một cú tát vào mặt.
Thịnh Nguyên Phong bỗng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu, gào lên:
“Cô tưởng muốn thế này !? Nếu cô thực lòng thương hại , cho luôn ba trăm triệu ! lập tức đưa vợ con rời khỏi đây, biến khỏi tầm mắt cô!”
“Hừ, cô quyên góp được cả trăm triệu làm từ thiện, thì cho ba trăm triệu đáng gì!”
Ông ta cười ên dại, giọng chua chát:
“Đừng tưởng kh biết cô nghĩ gì! Cô muốn đuổi chúng ra nước ngoài để khỏi vướng víu, kh gửi tiền, mặc chúng c.h.ế.t dần ở đó chứ gì?”
“Cha thật thiên vị, đời này chỉ ưu ái hai cả và cô!
Giao Tập đoàn Thịnh Thế cho cô, ích gì? Cô kh kết hôn, kh con cái.
biết cô luôn xem Thịnh Nam Âm như con ruột, tính để con bé thừa kế tài sản của .”
Nụ cười của ta vặn vẹo:
“Nhưng trời chẳng chiều lòng ! Thịnh Nam Âm c.h.ế.t !
Cô và cụ tính toán cả đời, cuối cùng c cốc hết!
Giờ muốn để Gia Gia kế thừa tài sản của cô, chẳng hợp lý ?”
“Câm miệng!”
Thịnh Nhược Lan bật dậy, giận dữ tát mạnh một cái!
Bốp!
Thịnh Nguyên Phong bị đánh lệch cả mặt, in hằn dấu tay đỏ rực.
Ông ta trừng mắt bà, kh tin nổi:
“Cô dám đánh ?”
“Đúng, đánh !”
Thịnh Nhược Lan gần như phát ên, run rẩy xé một mảnh vải từ áo sơ mi của , ném thẳng vào mặt ta:
“ kh xứng làm con của Thịnh gia nữa!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.