Tiểu Tổ Tông Vừa Ngầu Vừa Xinh, Bùi Tổng Ngày Đêm Nhớ Nhung - Thịnh Nam Âm & Bùi Triệt & Phó Yến An
Chương 227: Cô ấy đang nói dối
“Ừm, bạn trai.”
Mặc dù Thịnh Nam Âm chưa bao giờ thừa nhận họ là quan hệ yêu đương, nhưng………………
Họ đã ký thỏa thuận tình nhân, đã xảy ra loại quan hệ đó.
Chắc hẳn thể coi là bạn trai nhỉ?
Bùi Triệt thầm nghĩ trong lòng.
Biểu cảm của Hạ Tri Ý đột nhiên trở nên phức tạp và kỳ lạ. lại xuất hiện thêm một bạn trai nữa?
Âm Âm nhà cô rốt cuộc bao nhiêu bạn trai?
“Nhưng bạn trai của Âm Âm kh là Bạch Trạc Trì ?”
“Đúng , kh th Bạch?”
Một câu nói vô tình của phụ nữ như một lưỡi d.a.o sắc bén, đ.â.m xuyên trái tim .
Khuôn mặt tuấn tú của Bùi Triệt trở nên tái nhợt, bàn tay nắm chặt chiếc khăn càng siết chặt.
kh hiểu chỉ nước ngoài m ngày, ai cũng nói Bạch Trạc Trì là bạn trai của Thịnh Nam Âm?
Phó Yến An nói như vậy, thể là để kích thích , nhưng Hạ Tri Ý cũng nói như vậy………………
“ vẫn đang được cấp cứu trong phòng phẫu thuật.”
Khóe môi Bùi Triệt cong lên một nụ cười châm biếm, khẽ ngước mắt Hạ Tri
Ý, mang theo vài phần chất vấn, “Cô nghe nói là bạn trai của cô từ đâu?
Hot search, tin tức? Kh ngờ luật sư Hạ cũng tin vào những tin đồn vặt vãnh này.”
Hạ Tri Ý khẽ nhíu mày, lộ vẻ kh vui. đàn trước mặt này đang nghi ngờ tính chuyên nghiệp của cô ?
“Kh Âm Âm tự nói.”
Bùi Triệt cảm th trái tim lại bị đ.â.m thêm một nhát, kh thể cười nổi nữa, lạnh mặt, cúi đầu khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt của Thịnh Nam Âm, đưa tay giúp cô đắp lại chăn.
“Cô đang nói dối.”
kh tin, chỉ nước ngoài m ngày mà cô đã ở bên Bạch Trạc Trì ?
Làm thể?!
Hạ Tri Ý kh khỏi im lặng, ánh mắt cố chấp của đàn , kh nói thêm gì nữa, bởi vì cô phát hiện trạng thái tinh thần của đàn này hình như kh được bình thường.
Phòng bệnh chìm vào sự im lặng kỳ lạ. Đúng lúc này, một giọng nói lo lắng truyền đến, phá vỡ bầu kh khí này.
“A Triệt, A Triệt!”
Bùi Triệt khựng lại, đột nhiên quay đầu lại thì th bà cụ Bùi đang hoảng hốt từ bên ngoài bước vào. Bốn mắt nhau, mắt bà cụ Bùi đỏ hoe, vội vàng tiến lên, đưa tay muốn chạm vào đàn . Khi th toàn thân dính máu, lại cứng đờ giữa kh trung.
“A Triệt, con… con bị thương ở đâu? toàn thân đều là máu, tại kh khám bác sĩ!?”
Bà cụ Bùi vừa lo vừa giận. Da bà trắng, làm nổi bật chiếc mặt dây chuyền ngọc lục bảo đeo trên cổ, chói mắt.
“Bà nội, con kh .”
Bùi Triệt chút bất lực, nhẹ giọng an ủi cảm xúc của bà cụ, “Máu trên con kh của con. Bà yên tâm , con chỉ bị thương ngoài da, kh đáng ngại. lại làm kinh động đến bà ?”
Bà cụ Bùi mắt lệ nhòa, cẩn thận đánh giá , phát hiện quả thật chỉ bị thương ở trán, những chỗ khác kh . Lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Bà nghe nói con bị tai nạn xe hơi…”
Chưa kịp nói xong, một bàn tay đột nhiên vươn tới nắm l cổ tay bà.
Bà cụ Bùi giật , quay đầu lại, th một phụ nữ trẻ lạ mặt đang chằm chằm vào chiếc mặt dây chuyền đá quý trên cổ bà.
Hạ Tri Ý ngẩng đầu vào mắt bà, lạnh lùng nói: “Vị phu nhân này, chiếc vòng cổ ngọc lục bảo trên cổ bà từ đâu mà ?”
Bình thường cô là một lịch sự và giáo dục, nhưng khi th chiếc vòng cổ đá quý trên cổ bà cụ này, cô cảm th kh ổn chút nào.
Đó là vật gia truyền mà bà nội của Thịnh Nam Âm để lại cho cô , là vật gia bảo của gia đình dì Thịnh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
lại thể ở trên khác!?
Bà cụ Bùi sững sờ, giải thích: “Đây là cô Thịnh tặng cho .”
“Kh thể nào!”
Hạ Tri Ý tức đến đỏ mắt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đây là vật gia truyền mà bà nội của Âm Âm để lại cho cô , là của hồi môn của cô . Ngay cả đám cưới cô cũng kh nỡ đeo, thể vô duyên vô cớ tặng cho bà!?”
Vẻ mặt hung hăng của phụ nữ khiến Bùi Triệt kh vui. hất tay Hạ
Tri Ý đang nắm tay bà nội, kéo bà cụ Bùi ra phía sau, ánh mắt trầm xuống.
“Cô Hạ, dừng lại đúng lúc!”
“ nói là Thịnh Nam Âm đã dùng chiếc vòng cổ này để đổi l cơ hội hợp tác giữa hai nhà Bùi và Thịnh thì cô mới hài lòng?”
Hạ Tri Ý sững sờ, ánh mắt phức tạp, “Thì ra chính là tổng giám đốc tập đoàn Bùi thị…”
Trước khi về Hải Thành, cô đã nghe nói về sự hợp tác giữa Bùi thị và Thịnh Thế. quyết định sự hợp tác giữa hai nhà là đứng đầu gia tộc Bùi hiện tại, Bùi Triệt.
Chỉ là kh ngờ, hóa ra sự hợp tác giữa hai nhà là vì Thịnh Nam Âm đã tặng chiếc vòng cổ ngọc lục bảo mà cô coi như báu vật.
Thịnh Nam Âm yêu quý chiếc vòng cổ này đến mức nào, Hạ Tri Ý rõ hơn ai hết.
Cô dời tầm mắt phụ nữ đang nằm trên giường, tầm trước mắt dần mờ .
Cô đau lòng vô cùng. Chỉ cần nghĩ thôi cũng đủ biết lúc Thịnh Nam Âm quyết định tặng chiếc vòng cổ , cô đã tủi thân và kh nỡ đến mức nào.
“Xin lỗi…”
Bùi Triệt khẽ nhíu mày. chút kh hiểu Hạ Tri Ý. phụ nữ này quá rối rắm, quá cố chấp.
Hạ Tri Ý từ từ ngẩng đầu, Bùi Triệt, mím môi.
“Xin lỗi, thái độ của vừa kh tốt, đã làm phiền hai vị.”
“Kh , hiểu lầm thôi, giải thích rõ ràng là được .”
Bùi Triệt th cô hình như thật lòng đối xử với Thịnh Nam Âm, cũng kh níu kéo nữa.
quay lại, th bà cụ Bùi đang lo lắng Thịnh Nam Âm, ánh mắt hơi tối lại.
“Cô Thịnh… bác sĩ nói ?”
Bùi Triệt mím môi, giọng khàn khàn, “Bác sĩ nói cô m.á.u tụ trong não, cần phẫu thuật.
thể… sẽ triệu chứng mất trí nhớ.”
Sắc mặt bà cụ Bùi tái nhợt. Bà rõ ràng biết diễn biến của vụ tai nạn xe hơi này.
Bà Bùi Triệt với ánh mắt đầy trách móc, nhưng vì ngoài ở đó, bà kh nói một lời.
Tình hình nhất thời trở nên kỳ lạ, kh khí dường như đ đặc lại.
Hạ Tri Ý chút kh hiểu. Hai bà cháu này đang đánh đố gì vậy?
Cô gãi đầu, kh hiểu lại lên tiếng, “Bà cụ Bùi, là Bùi đã cứu bạn , đưa cô đến bệnh viện. Bà…”
Chưa kịp nói xong, một giọng nói đầy giận dữ đã cắt ngang lời cô.
“Bùi Triệt, đồ khốn nạn!”
Mọi nghe vậy đều sững sờ, theo hướng tiếng nói. Chỉ th cụ Thịnh giận dữ, bước nh như bay x vào, một tay nắm l cổ áo Bùi Triệt, giận dữ chất vấn: “ bảo chăm sóc cháu gái , lại lái xe đ.â.m nó? chăm sóc nó như vậy !?”
“ thật sự đã lầm ! còn kh bằng một ngón tay của thiếu gia Bạch kia! Nghe nói Bạch Trạc Trì vì bảo vệ cháu gái , bây giờ vẫn còn đang trong phòng phẫu thuật cấp cứu!”
“Nếu Âm Âm mệnh hệ gì, tuyệt đối sẽ kh tha cho !”
Sắc mặt Hạ Tri Ý thay đổi, cô kh thể tin được về phía Bùi Triệt, th vẻ mặt tự trách, chỉ cảm th bị vả mặt!
“ kh là ân nhân cứu mạng của Âm Âm ?!”
Hiện trường thể nói là một mớ hỗn độn. Ngay sau đó, hai cảnh sát bước vào, cố gắng kéo cụ Thịnh đang kích động ra.
Ngay cả bà cụ Bùi cũng chút hoảng loạn. Bà cố gắng giải thích: “Ông Thịnh, bình tĩnh một chút. nghĩ chuyện này thể hiểu lầm…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.