Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiểu Yêu Tinh Của Tổng Tài

Chương 1:

Chương sau

Ba khởi nghiệp thất bại, nợ nần lên đến một trăm triệu tệ.

Bất đắc dĩ, đem "gán nợ" cho một thiếu gia bệnh kiều.

Thiếu gia dựa vào chiếc siêu xe, bật cười lạnh lẽo:

là, đưa cô ta cho , thì món nợ một trăm triệu kia coi như xóa?"

Ba cúi đầu khúm núm:

"Đúng đúng đúng! Là ý đó!"

Thiếu gia giơ một ngón tay giữa lên:

"Biến ! Ông tưởng đang đóng phim tiểu thuyết à?"

Nhưng , ta vẫn đưa về nhà.

Mục đích: làm con tin.

Nửa năm sau, thiếu gia lặng lẽ chuyển cho ba một trăm triệu.

Ghi chú chỉ vỏn vẹn hai chữ:

" đáng."

Trên đường lái xe đưa về, thiếu gia vừa ều khiển vô-lăng vừa... tự tát vào mặt .

"Rốt cuộc là vì mê sắc đẹp mà đồng ý !"

"Đáng chết, chắc c cô ta biết pháp thuật mê hoặc gì đó!"

ngơ ngác ta lẩm bẩm một .

Dường như lúc này mới nhớ trên xe còn ngoài, liền ho khan hai tiếng, cố l lại hình tượng:

"Nhà kh trại cứu nạn. Muốn ở lại thì biết ều."

"Thứ nhất, kh được tự tiện vào thư phòng của . Thứ hai..."

Lời còn chưa dứt, phía trước bất ngờ một chiếc xe tải nhỏ lao ra từ làn đường nhập làn.

Thiếu gia đạp ph gấp, suýt chút nữa đ.â.m vào.

ngồi ghế sau kh thắt dây an toàn, bị hất mạnh về phía trước, đập thẳng vào ghế phụ.

Cái mũi đau ếng, nước mắt lập tức trào ra kh kiểm soát.

vừa xoa đầu cho bớt choáng, vừa ngẩng lên thì th thiếu gia đang ngây ra .

Một lúc lâu sau, mới dời mắt, mặt đỏ lên, hừ lạnh một tiếng:

"Yêu nữ, dám nhiễu loạn đạo tâm của ta!"

: "???"

Ba đầu óc kh tỉnh táo, cứ đòi khởi nghiệp cho bằng ta.

Mười triệu tích góp bao năm tiêu sạch trong nháy mắt.

Còn vay thêm một trăm triệu của thiếu gia nhà họ Mạnh, giờ cũng kh khả năng trả.

Trước lúc bị đưa , ba còn vỗ n.g.ự.c bảo đảm sẽ kiếm tiền chuộc về.

Nhưng cảm th… chuyện này mơ hồ lắm.

Sáng ngày thứ hai ở nhà họ Mạnh, đeo cặp định ra khỏi cửa.

"Đứng lại!"

Mạnh Triệt đứng trên tầng hai, ánh mắt đầy nguy hiểm.

"Đi đâu?"

"Đi học."

ta cười lạnh:

"Ba cô bán cô cho , cô còn muốn tự do hoạt động?"

"Nhưng hôm nay tiết đầy cả ngày đ, nghỉ sẽ bị trừ ểm."

"Liên quan gì đến ."

mím môi kh nói, mắt hơi cay cay.

ta vài giây, đột nhiên bực dọc bới tóc:

"Phiền c.h.ế.t được!"

Cuối cùng, ta đành đích thân lái xe đưa đến trường.

Trên đường, ta lải nhải kh ngừng:

"Rắc rối c.h.ế.t mất! đâu tài xế của cô!"

"Tan học lập tức về! Dám la cà đánh gãy chân cô!"

"Và nữa, cấm nói chuyện với bạn nam khác! Ai biết m thằng đó ôm tâm tư gì!"

Tới cổng trường, ta lạnh mặt ném cho một chiếc thẻ đen:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Cầm l, tiền ăn trưa!"

Giọng ệu chẳng kiên nhẫn gì:

"Đừng để ta nói nhà họ Mạnh đến bữa cơm cũng kh lo nổi cho cô!"

ngập ngừng:

"Kh cần đâu, căn tin rẻ lắm."

"Đã bảo cầm thì cứ cầm! Còn nói nhảm nữa cho cô nghỉ học luôn tin kh!"

lặng lẽ nhận l, vừa định nói cảm ơn, thì ta đã nhấn ga vọt mất.

Lờ mờ nghe th một câu lẩm bẩm khoái chí:

"Khà khà chắc c là bị làm cho rung động !"

Vừa bước vào lớp, m bạn nữ đã xúm lại:

"Wow! đưa đến là ai vậy? Soái quá mất!"

"Chiếc xe đó cả triệu tệ chứ! Là bạn trai hả?"

cúi đầu sắp xếp sách vở:

"Kh bạn trai."

"Xì, còn làm bộ!"

Hoa khôi lớp tên Lâm Yên kho tay cười khẩy:

"Chẳng lẽ là... bố đường?"

Cả lớp bỗng yên lặng.

Tay khựng lại, ngẩng đầu cô ta.

Cô ta nhướn mày đắc ý:

"? Bị nói trúng à?"

vừa định lên tiếng, thì…

"Cạch!"

Cửa sau lớp bị đá tung!

Mạnh thiếu gia mặt lạnh như tiền đứng ngay cửa, tay cầm một chiếc sandwich.

tròn mắt:

" lại tới đây?"

ta sải bước tới, "bịch" một tiếng đặt mạnh đồ ăn lên bàn :

"Chợt nhớ ra cô chưa ăn sáng, tiện đường mua luôn."

" biết học trên tầng ba?"

"Liên quan gì cô!"

ta trừng mắt với , giọng gắt gỏng.

Lâm Yên đứng bên cạnh châm chọc:

"Ồ, là ai vậy ta?"

Mạnh thiếu gia quay sang, ánh mắt lạnh như băng:

"Cô là ai?"

Lâm Yên bị ánh dọa lùi nửa bước, nhưng vẫn cố cứng giọng:

"Liên quan gì đến ?"

ta nhếch mép cười lạnh, đột nhiên đưa tay xoa đầu :

"Chuyện của cô , chính là chuyện của ."

Cả lớp hét lên:

"Uầy!"

: "???"

"Đi thôi."

ta quay rời , đến cửa lại ngoái đầu lại:

"Tan học thì về thẳng nhà, dám về trễ là cô c.h.ế.t chắc!"

cúi đầu phần ăn sáng trên bàn.

Trên đó dán một mẩu gi ghi chú:

"Còn dám bỏ bữa, lần sau nhét thẳng vào miệng cô."

Kh ngờ đ... này còn tố chất... làm bà mẹ già nữa cơ à!

Tan học về, nằm bò trên bàn trà viết luận văn, còn thiếu gia Mạnh thì vắt chân ngồi chơi game bên cạnh.

"Đoạn code này lại lỗi nữa chứ!"


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...