Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tim Cầu Vồng

Chương 39:

Chương trước Chương sau

Ba Tống gia đều hiểu, giờ phút này mà ngăn cản thì chắc c sẽ gây tác dụng ngược.

Họ chỉ thể kể chuyện cho bác sĩ, lần lượt thay phiên nhau tr chừng Tống Ngôn Triệt.

Khi ba đang bàn bạc xem sau này nên sắp xếp thế nào, Tống Ngôn Triệt đột nhiên dang rộng hai tay ôm l họ.

Tống Tĩnh Thu kinh ngạc.

"Bố mẹ, chị, con xin lỗi, đã làm phiền mọi ."

"Và, cảm ơn mọi , con thật sự yêu mọi ."

---

Ngày hôm sau, Tống Ngôn Triệt đến thăm Lâm Lâm, cô dường như đã liệu trước, chuẩn bị c việc cho Tống Ngôn Triệt.

"Nếu cơ thể kh chịu nổi thì nhất định nói với , đừng tự ép buộc bản thân." Lâm Lâm nhắc nhở.

Tống Ngôn Triệt gật đầu: "Cảm ơn chị."

Đã ba bốn năm kh tiếp xúc với c việc pháp luật , may mà trước đó ôn tập một vài nội dung, nếu kh cũng kh dám trực tiếp bắt tay vào làm.

Bởi vì nạn nhân lần này là c tố viên, cấp trên vẫn coi trọng.

Các c việc ều tra và xác minh đều diễn ra thuận lợi, c việc khó khăn duy nhất chính là bằng chứng.

Tiền mua chuộc gi//ết ng//ười của t/ộ/i ph//ạm rốt cuộc đã đâu.

Vì chuỗi tài chính của này quá lớn, thậm chí một phần lớn ở nước ngoài, nên việc ều tra rắc rối.

Một ngày nọ, khi Tống Ngôn Triệt tan làm đến bệnh viện thăm Chúc Niệm Sơ, gặp Lục Bắc Thành.

Lục Bắc Thành với vẻ khó tin, nói: " đã quyết định ra nước ngoài , tại còn đến qu rầy cô ?"

Tống Ngôn Triệt hơi nhíu mày: " muốn làm gì kh cần quản."

Nói , định đẩy cửa bước vào phòng.

Lục Bắc Thành giơ tay chặn cửa.

"Nơi này kh chào đón ."

Tống Ngôn Triệt cười lạnh: " l thân phận gì mà ở đây chặn ?"

"Yên tâm, đó là , kh ." Tống Ngôn Triệt nói xong, đẩy mạnh Lục Bắc Thành ra.

Lục Bắc Thành loạng choạng, vô tình nhường chỗ, ta túm l quần áo của Tống Ngôn Triệt.

Tống Ngôn Triệt chưa kịp phản ứng, bị ta kéo một cái suýt ngã.

Đằng sau đột nhiên một đôi tay vươn ra đỡ l Tống Ngôn Triệt, Tống Ngôn Triệt quay đầu lại: "Bác gái."

Bà Chúc Lục Bắc Thành với vẻ mặt khó chịu, lạnh giọng nói: " là ai? Chặn trước phòng bệnh của con gái làm gì?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Sắc mặt Lục Bắc Thành thay đổi, kh ngờ đó lại là mẹ của Chúc Niệm Sơ.

"Dạ..."

Bà Chúc hoàn toàn kh muốn để ý đến ta, lập tức lo lắng Tống Ngôn Triệt, nói: "Ngôn Triệt, cháu cứ vào trước , bác sẽ gọi bảo vệ đưa ta ."

Tống Ngôn Triệt gật đầu, bước vào phòng bệnh.

Khoảnh khắc đóng cửa, nghe th bà Chúc nói với Lục Bắc Thành: "Nếu còn qu rầy con gái nữa, sẽ báo cảnh sát đ."

Một câu nói khiến Lục Bắc Thành nghẹn lời, chỉ thể xám xịt bỏ .

Trong phòng bệnh, Chúc Niệm Sơ vẫn đang hôn mê.

Tống Ngôn Triệt chỉ thể ngồi trên ghế, lặng lẽ gương mặt Chúc Niệm Sơ.

Vết thương trên mặt cô kh nhiều, trọng ểm là đôi chân bị đè nát, ngoài ra là não bị chấn động dẫn đến hôn mê.

Một lúc sau, Tống Ngôn Triệt bắt đầu nói về vụ án.

"Chuỗi tài chính sắp được ều tra xong , ngoài ra, cũng đã ều tra ra nhiều tội d lừa đảo tài chính, đủ để ta ngồi tù mọt g ..."

Nói , bà Chúc bước vào một cái, bảo giúp tr chừng, bà mua chút đồ.

Cửa phòng bệnh lại lần nữa đóng lại.

Tống Ngôn Triệt vươn tay nắm l bàn tay kh bị thương của cô, khẽ vuốt ve ngón tay thon dài, những vết chai trên đầu ngón tay do viết lách để lại khiến cảm th yên tâm hơn nhiều.

“Niệm Sơ, chị nh khỏe lại, hy vọng khi em rời vẫn thể th chị bình an vô sự.”

Nói , Tống Ngôn Triệt rụt tay về.

Bất chợt, đôi tay kia lại nắm l, siết c.h.ặ.t t.a.y Tống Ngôn Triệt.

Tống Ngôn Triệt giật , ngẩng đầu lên thì th Chúc Niệm Sơ kh ngờ đã mở mắt, giờ đang giận dữ .

Cô khó khăn cất tiếng: “Em muốn đâu?”

Lúc này, đã kh còn nghe th cô nói gì nữa, trong đầu chỉ toàn sự thật rằng cô đã tỉnh lại.

vội vàng nhấn nút gọi, cầm l ống nghe: “Bác sĩ! Cô tỉnh !”

Chưa kịp để Chúc Niệm Sơ hỏi thêm, phòng bệnh đã bị một nhóm "thiên thần áo trắng" đẩy cửa x vào.

Từng x đến trước giường bệnh, bắt đầu hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Chúc Niệm Sơ.

Lúc này, cơ thể Chúc Niệm Sơ quả thực yếu, trong sự hỗn loạn, hoàn toàn kh sức lực để giữ Tống Ngôn Triệt lại.

đứng ngoài đám đ cô, vẻ mặt tràn đầy sự may mắn xen lẫn bình tĩnh.

Bà Chúc cũng vừa về đến, bà hoảng hốt tới trước mặt con gái: “Niệm Sơ! Con cảm th thế nào ?”

Chúc Niệm Sơ kh trả lời, cô vẫn về hướng Tống Ngôn Triệt đang đứng.

Đến khi các bác sĩ chú ý, nhường chỗ ra, thì nơi đó đã kh còn ai nữa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...