Tìm Mẹ
Chương 5:
"Tên là Minh Châu."
Kh biết tại , cái tên này lại khiến lòng run lên, gật đầu loạn xạ, muốn tr thủ thời gian tìm mẹ.
Nhưng dáng vẻ của cô , lại bay về, tạo ra một trận gió 'ù ù', thổi bay tấm bảng của phụ nữ lớn tuổi kia, bà lẽ đã kiệt sức , thổi nhẹ nhàng.
Bà vội vàng định nhặt lên, lại tạo ra một làn gió thổi đến tai bà , thổi bay những giọt mồ hôi.
"Em định làm gì?"
Nữ quỷ lớn tiếng quát, lao tới túm l tay .
miễn cưỡng nặn ra một nụ cười với cô : "Chị cũng kh muốn mẹ cứ mãi tìm chị đúng kh, sống kh biết sống c.h.ế.t thế này hành hạ lắm."
Cô há miệng nhưng kh nói gì.
tạo ra một làn gió, thổi tấm bảng đến bên cạnh cột ện, phụ nữ kia cũng vội vàng tới.
Một lát sau, th kh đành lòng muốn đỡ bà , nhưng bà lại loạng choạng ngồi phịch xuống đất, ôm chặt tấm bảng, những chữ trên cột ện mà bật khóc nức nở.
Trên đó viết "Mẹ ơi, con muốn."
" từng đợi mẹ ở đây, bà sang đường mua đồ ăn cho , vừa quay đầu lại thì bị ta bắt mất ."
Cô đứng bên cạnh phụ nữ đó, giọng nói khàn đặc.
" chưa bao giờ trách bà nhưng bà đã tự trách nửa đời ."
siết chặt nắm tay, hỏi cô về nơi mà dòng họ "Trần" sinh sống.
kh biết nói đúng kh, chỉ thể hỏi theo tình hình trong làng, làng xóm thì thường sống theo họ.
Hy vọng mẹ cũng ở đó.
Lần này kh may mắn như vậy, hay nói đúng hơn là bất hạnh, kh th bất kỳ ai tìm mẹ hay tìm con, cũng kh th Quỷ sai nữa.
Mặt trời mọc lặn, trăng thì lúc ẩn lúc hiện sau mây, kh tâm trạng để ngắm, đương nhiên cũng chẳng th nó sáng trong gì.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cơn đau trên ngày càng khó chịu, nghiến răng bay đến nơi ghi chữ "Trần Gia Loan" vào ngày thứ năm sau khi chết.
Ở đó cao ốc san sát, kh đập nước hay ruộng lúa, càng kh những cây chè phiền phức.
Giá như mẹ sống ở đây thì tốt biết m, chắc c sẽ hạnh phúc.
nhẹ nhàng bay, sợ làm chim chóc giật khiến dân th ồn ào, chắc c sẽ làm mẹ phiền lòng.
xuyên qua từng tòa nhà, như bay giữa núi để tìm dấu vết của mẹ và cả viên minh châu của Quỷ mẹ nữa.
bay lên bay xuống, bay tới bay lui, bay đến mức đầu óc quay cuồng vào nhà của những đó xem ai con gái, ai con gái trạc tuổi , ai tr như vừa mất con gái.
tìm mệt quá, khó quá.
ban ngày ở nhà thì ban đêm ra ngoài, ban ngày kh ở nhà thì ban đêm từng một quay về.
sợ bỏ sót, cứ liên tục bay qua bay lại.
Th cửa mở về là lại bay tới, từ vầng trăng khuyết bán nguyệt bay đến lúc trăng tròn như cái đĩa.
Sau này tìm khắp nơi, bèn nán lại ở khu vực ra vào các tòa nhà, xem mới hay cũ nào kh.
muốn đợi hai ngày nữa xem , kh thể bỏ lỡ thêm cơ hội nào nữa.
Và thật sự đã đợi được.
Ngày thứ sáu sau khi biến thành ma, ánh trăng từ trên trời rọi xuống, sáng bừng đến lạ thường, nghe th khi ra vào nhắc đến tên của mẹ.
"Trần Hành cũng hơn nửa tháng nhỉ, liệu kết quả gì kh?"
"Ai mà biết được, chẳng là mất một đứa con gái thôi , đẻ thêm đứa nữa là xong chứ gì, vì con gái mà ly hôn cả con trai cũng kh cần, bây giờ còn chạy đến cái núi đó để tìm ."
"Đúng vậy, thoắt cái đã mười bảy năm trôi qua , cái núi lớn như vậy, tìm được thì chắc cũng đã thành vợ ta ."
"Nói kh chừng con cái cũng đã biết gọi mẹ , con bé đó khi còn thoáng hơn cô ta chứ, haha."
"Ôi dào, cố chấp làm gì, sớm tìm một đàn mà sống thì mọi thứ đều ổn kh cần khổ sở thế này."
"Đồ quỷ sứ nhà bà, gầy thế thì đẻ được mà ai thèm chứ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.