Tìm Thấy Em Ở Biển Sao Trời
Chương 10:
đang khóc.
Trong màn đêm tĩnh mịch, tiếng nấc nghẹn ngào của rõ ràng vang lên.
Nỗi buồn như thủy triều, nh chóng lan khắp căn phòng.
suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn quyết định kh xuống giường tìm thuốc.
Thật là...
Khóc cái gì chứ.
còn chưa khóc mà.
Cái thế giới này đúng là hết chịu nổi.
cứ giày vò lòng thế này?
Tại lại đến tận lúc sắp rời , mới phát hiện ra và Cố Kiệt lại là tình cảm song phương?
Dường như trên đời này, nhiều đôi hữu duyên nhưng vô phận.
Trong đầu rối như tơ vò, lòng thì hận trời hận đất, chỉ muốn mắng chửi cả thế giới một trận.
Sớm biết vậy thì đã kiểm tra sức khỏe nhiều hơn .
Nhưng mà thôi...
Giờ hối hận cũng đã muộn .
15
Cố Kiệt đưa trở về ngôi trường đại học năm xưa.
Chúng nắm tay nhau, dạo bước trên con đường nhỏ phía sau trường.
"He he." kh nhịn được bật cười thành tiếng.
Cố Kiệt bất đắc dĩ :
"Em lại cười cái gì?"
"Chỉ cần nghĩ đến việc đại tổng tài Cố Kiệt oai phong lẫm liệt lại thầm yêu em, em th đúng là siêu đỉnh luôn đó." kh khách khí chút nào mà khoe khoang, "Mắt của đúng chuẩn, chỉ tiếc là nói muộn quá."
Cố Kiệt siết c.h.ặ.t t.a.y , trong mắt lộ ra một tia đau lòng.
" định chờ tốt nghiệp mới tỏ tình với em... ai ngờ em lại chặn ."
sững sờ:
"Ủa, đã sớm biết em kết bạn WeChat với à?"
"Nói nhảm!"
Cố Kiệt lườm một cái đầy bất lực:
"Kh thì ai rảnh đâu mà một ngày đăng tám trăm cái trạng thái? Thà l thời gian đó đọc thêm vài quyển sách còn hơn."
Thì ra, m cái trạng thái đó... đều là cố ý đăng cho xem.
lại kh nhịn được, bật cười "hì hì".
Cố Kiệt dường như hiểu , vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y , dẫn vòng vòng con đường nhỏ trong trường suốt cả buổi chiều.
Đến tối, bầu trời đen thẫm, những ngôi lấp lánh lung ling.
Chúng ngồi tựa vào chiếc ghế dài phía sau trường, Cố Kiệt hỏi :
"Em còn nguyện vọng nào chưa thực hiện kh?"
"!"
Nghe vậy, lập tức ngẩng đầu lên:
"Dĩ nhiên là . sẽ giúp em thực hiện đúng kh?"
"Là gì vậy?"
Cố Kiệt cúi đầu , ánh mắt sáng lấp lánh, tựa như trong đó cả một biển .
"Chưa được ngủ với ." buột miệng thốt ra, cực kỳ chân thành.
Đã bàn tới chuyện này thì... thôi khỏi ngủ luôn cho .
Mặt Cố Kiệt lập tức đen lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tim-thay-em-o-bien--troi/chuong-10.html.]
"Cút."
"Ồ..."
Một khoảng kh khí lúng túng bao trùm chúng .
Ừm, tự nhận biết "hiểu ý trong im lặng" mà.
Một lúc sau, quay sang :
" biết kh, ta nói, sau khi chếc sẽ biến thành đó. Em biến thành kh nhỉ?"
16
"Nhất định sẽ."
Cố Kiệt gật đầu.
còn muốn nói thêm gì đó, thì một cơn gió lạnh thổi qua, khiến kh tự chủ được mà run lên.
nắm c.h.ặ.t t.a.y , chuẩn bị đưa quay về.
Cổng trường kh cho đỗ xe, nên xe của chúng đậu bên kia đường.
Lúc băng qua đường, còn đang nghĩ xem làm để tìm cơ hội "ngủ" với .
Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng trắng lóe lên một chiếc xe tải lao thẳng tới!
Cố Kiệt trợn to mắt, vội vàng vươn tay muốn đẩy ra.
Nhưng kh nh bằng .
đã nh tay đẩy ra trước, ngã nhào xuống vỉa hè bên cạnh.
Khoảnh khắc kế tiếp, bị xe t văng ra xa trước mắt chỉ còn lại một màu đỏ chói lòa.
Tựa như... kh còn cảm giác đau đớn nữa.
cố gắng mở mắt, th Cố Kiệt lao đến, ôm chầm l , miệng kh ngừng lẩm bẩm ều gì đó.
Đáng tiếc... nghe kh rõ.
"He he..." cố nặn ra một nụ cười, gắng sức vươn tay muốn chạm vào gương mặt , nhưng chẳng còn đủ sức, tay nặng trĩu kh nhấc lên được.
"Kh đau... đâu..."
Cố Kiệt khóc .
vừa ôm chặt , vừa run rẩy lôi ện thoại ra gọi cấp cứu.
Nhưng bàn tay run lẩy bẩy khiến m lần bấm sai số.
Lần đầu tiên trong đời, th Cố Kiệt hoảng loạn đến thế... cũng th hơi buồn cười.
khẽ cười, vừa mở miệng đã m.á.u tuôn ra từ khóe môi.
Bầu trời đêm hôm nay sáng bừng những vì .
Lấp lánh, lung linh, đẹp đến nao lòng.
chưa từng th bầu trời nào đẹp đến thế.
"Cố Kiệt..."
run run gọi , ánh mắt đỏ ngầu, trong mắt chỉ hình bóng của .
thế này... tr xấu quá.
Thôi kệ, giờ cũng chẳng quản nổi nữa .
Bao nhiêu suy nghĩ hỗn loạn dồn dập trong đầu, nhưng cuối cùng, chỉ kịp thốt ra một câu:
"Ngẩng đầu lên... tìm em nhé..."
Khoảnh khắc nhắm mắt lại, th Cố Kiệt hoàn toàn sụp đổ, và ý thức chìm vào bóng tối.
Nhất định nhớ nhé.
Ngẩng đầu lên, giữa biển lấp lánh, tìm được em...
【Hoàn chính văn】
Chưa có bình luận nào cho chương này.