Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tin Được Mới Dám Lấy

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

7

cắt đứt liên lạc với Tư Duật tròn một tháng.

gặp , xuất hiện với phận đại diện Tập đoàn Tư thị, đến công ty bàn chuyện hợp tác.

Một từng bỏ bê học hành, ngày ngày ăn chơi trác táng giờ bàn chuyện làm ăn?

tin.

So với hợp tác, còn thấy khả năng đến để thu nợ tình cũ cao hơn.

lập tức nộp đơn xin nghỉ phép.

“Khương Dĩ Mạt,” sếp chằm chằm, “dự án từ đầu đến cuối đều do em theo sát, giờ rút?”

vòng vo:

“Lãnh đạo, Tư Duật yêu cũ em.

Để em tiếp xúc với lúc , chẳng khiến cả công ty khó xử ?”

Sếp trầm ngâm một lúc, thấy cũng lý.

Cuối cùng duyệt nghỉ, cho phép tham gia họp chỉ cần ở công ty, sẵn sàng nếu việc phát sinh.

Cuộc họp kết thúc.

tại bàn làm việc, từ xa thấy Tư Duật vây quanh bởi một đám nịnh nọt.

Đây đầu thấy mặc vest chỉnh tề.

Vai thẳng, lưng thẳng, từng cử chỉ đều thu vẻ phóng túng quen thuộc, bằng sự chín chắn điềm tĩnh.

giống đàn ông từng quen.

khi “ăn miếng thịt” mang tên Tư Duật, ai trong mấy cuộc xem mắt cũng thấy nhạt nhẽo, thất bại.

thở dài, thu dọn đồ, chờ tan làm.

“Khương Dĩ Mạt, em qua đây một chút.”

Giọng sếp vang lên từ cửa phòng.

Còn nửa tiếng nữa thôi.

ngay đàn ông hề buông tha .

vẫn .

trong tay còn giữ “bảo hiểm”.

“Tổng giám đốc Tư,” lễ phép, “sếp gọi em việc gì ạ?”

Sếp tươi:

“Hôm nay tổng giám đốc Tư đặc biệt khen phương án em.

em làm , mời cả team ăn.”

Khen ?

sang Tư Duật, ánh mắt giấu nghi ngờ.

bình thản :

“Mong cô Khương nể mặt.”

gượng.

Khách hàng mời, lý do từ chối.

sếp đẩy , đành bàn tiệc.

gì, xếp ngay cạnh .

Tư Duật thỉnh thoảng gắp thức ăn cho , động tác tự nhiên đến mức khiến khó chịu.

Quá khác.

chỉ cần chọc một câu, sẽ cau mày, đợi dỗ.

Còn bây giờ, im lặng, nhẫn nại, như thể một khác.

đá mấy cái gầm bàn, vẫn coi như cảm thấy.

lúc đó, sếp nâng ly mời rượu Tư Duật, còn chỉ đích danh uống cùng.

nâng ly, chần chừ.

Tư Duật liền nhận lấy ly rượu từ tay :

“Cô dị ứng cồn, để uống .”

khí xung quanh lập tức đổi khác.

Ánh mắt đồng nghiệp ngưỡng mộ , tò mò , hóng chuyện cũng .

Sắp tàn tiệc, Tư Duật ghé sát tai , giọng thấp:

em chặn rượu.

Đưa về nhà, chắc quá đáng chứ?”

chợt hiểu.

Thảo nào hôm nay mang tài xế.

Hóa … đang đợi .

Trong lòng tự nhủ:

Khương Dĩ Mạt, đừng sợ.

Chỉ cần còn giữ video trong tay, thế cờ vẫn lật.

hít sâu một , gật đầu.

8

Rõ ràng bên A, mà Tư Duật từ chối ai.

Ly nối ly khác, đến khi rời tiệc, bước chân còn vững.

Quãng đường chỉ vài cây , lái xe mất gần bốn mươi phút.

lúc thì kêu choáng đầu, lúc bảo buồn nôn.

“Bé cưng,” nghiêng đầu dựa ghế, giọng mềm ,

thèm canh giải rượu em nấu quá.”

đáp.

“Bé cưng… tối nay ở với ?”

“Chỉ một đêm thôi.”

Say rượu, luôn như .

Ngọt ngào, bám , như thể chuyện tệ hại từng xảy đều thể xóa bỏ.

nhạt:

“Tư Duật, hôm đó chính miệng chia tay .”

mặt sang chỗ khác, hừ nhẹ, như đứa trẻ ý.

Đến biệt thự.

Cửa vẫn nhận vân tay .

Những đồ từng dùng… cũng từng vứt .

Khi đỡ xuống giường, liền vòng tay qua, giữ thật chặt.

nhớ em,” giọng khàn , “nhớ thật sự.”

cách quá gần khiến khựng , theo phản xạ tránh .

“Tư Duật,” cảnh cáo, “ đừng làm bừa. Nếu dám động , sẽ gửi video đó cho tất cả .”

bật khẽ, giọng thấp:

em.

Em sợ mất mặt, thì cứ phát.”

Tim lỡ một nhịp.

Khoảnh khắc đó, vẫn cai .

Thứ mê hoặc mang tên Tư Duật, vẫn thoát .

vài giằng co vô ích, mềm lòng.

Đêm đó, dịu dàng đến khác thường.

Như thể sợ biến mất, liên tục gọi “bé cưng”, chịu buông.

Sáng sớm.

Khi tỉnh , bên cạnh trống .

uể oải dậy, đưa tay tìm điện thoại đầu giường.

.

Một cảm giác bất an tràn lên.

lật khắp phòng.

Cuối cùng tìm thấy điện thoại bàn ăn tầng một.

ngay cạnh Tư Duật.

Tim chìm xuống.

Mở bộ video biến mất.

Thứ duy nhất giúp giữ thế chủ động… còn nữa.

Thì màn “bad boy đầu” , chỉ để đổi lấy chuyện .

“Tư Duật,” bật vì tức, “giỏi cho lắm.”

, bình thản đáp:

“Cô cũng kém.”

buồn tranh cãi.

định thì chắn mặt.

“Ăn sáng hãy .”

tức đến no .

đẩy mạnh , đầu kiềm mà gào lên:

“Cút! Đừng chạm . Đồ khốn!”

Ánh mắt sững .

chút luống cuống, chút kịp phản ứng.

“Mạt Mạt,” hạ giọng,

thật sự nhớ em. Nếu em cưới, …”

tiếp.

Chỉ rời , ngoảnh đầu .

9

đêm đó, Tư Duật xuất hiện ở công ty ngày một thường xuyên hơn.

May mà sếp ép trực tiếp làm việc với .

Chỉ cần giữ cách .

Tan ca, và mấy đồng nghiệp thu dọn đồ nhanh.

“Dĩ Mạt, dạo trung tâm thương mại với tớ ?”

“Thôi ,” bên cạnh trêu, “ hôm qua gặp lập trình viên trông lắm, hôm nay còn hẹn nữa kìa.”

ngượng, phủ nhận cũng giải thích.

Ba cùng bước thang máy.

Xui xẻo , thang máy riêng lãnh đạo đang bảo trì.

Cửa khép , thấy Tư Duật bên trong.

khí lập tức lắng xuống.

Đồng nghiệp cũng hiểu chuyện, ai lên tiếng.

Chính phá vỡ sự im lặng .

định ?”

tiện đường, đưa .”

Hai cô bạn bên cạnh lập tức kéo tay , rạng rỡ:

“Bọn em đều về hướng bắc thành phố.”

ánh mắt Tư Duật vẫn rời khỏi .

“Còn em?”

Đồng nghiệp vô tư tiếp lời:

“Mạt Mạt đang yêu , bạn trai đến đón hẹn hò đó.”

khí trong thang máy như rút cạn.

Tư Duật thêm.

ném chìa khóa xe cho tài xế, cùng bước ngoài.

“Khương Dĩ Mạt,” , giọng thấp, “em thích trai, sự nghiệp định, cư xử nhã nhặn, chín chắn điềm đạm những thứ đó, đều thể làm .”

, ánh mắt đầy cố chấp:

tại thể cho một cơ hội?”

bình thản đáp:

“Chúng chia tay . thể?

quản ?”

im lặng vài giây, tiếp, như đang thương lượng:

“Nếu em giận vì chuyện xóa video, em gỡ khỏi danh sách chặn . gửi cho em, ?”

, bỗng thấy mệt mỏi.

Đến tận bây giờ… vẫn nghĩ chúng kết thúc chỉ vì cái video đó.

nhịn nữa.

“Tư Duật,” rõ từng chữ, “ thích suốt ngày ở bar.

thích hút thuốc.

thích mấy mối quan hệ ong bướm bên ngoài.

Và càng thích Tô Tô.”

dừng một nhịp, tiếp:

“Trừ gương mặt, dáng và cái miệng dỗ

những thứ còn , thích chút nào.”

Những lời , nuốt suốt mấy năm.

Bàn tay nắm cổ tay chậm rãi buông .

lẽ vì yêu quá nhiều, đến mức từng tin một ngày, thể những lời , và một cách bình thản như .

đây em ?”

hỏi, giọng khàn .

“Tại vì ngay từ đầu,” trả lời, “ từng ý định lấy .”

Câu thốt , chính cũng sững .

tàn nhẫn.

Và quả nhiên, bật .

Một nụ nhạt.

tuyệt vọng.

10

Một tuần trôi qua.

Tư Duật xuất hiện ở công ty, cũng tìm cách làm phiền .

Yên tĩnh đến mức khiến sinh nghi.

đến tìm Tư Hựu.

chuyện riêng.

với vốn chỉ quen vài phút ngắn ngủi.

Việc xuất hiện ở đây, mục đích đoán tám, chín phần.

“Tổng giám đốc Tư,” vòng vo, giơ xấp tài liệu trong tay, “xin , rảnh.”

khó chịu, chỉ gật đầu nhẹ:

“Cô Khương, xin vì đến đột ngột. chỉ xin mười phút.”

trả lời, xem như ngầm cho phép.

trầm giọng:

“Thật đây A Duật như bây giờ.”

im lặng.

“Nó thông minh, điều, trọng tình nghĩa.

Bố từng chỉ đích danh nó làm thừa kế.”

“Tất cả trong nhà đều quý nó,” dừng một nhịp, “bao gồm cả bạn gái cũ Tô Tô.”

ngẩng đầu.

“Cái gì?”

phản ứng , Tư Hựu giải thích, giọng vẫn bình tĩnh:

“Năm năm , và Tô Tô đính hôn.

cam tâm, cố tình sắp đặt để ngủ với A Duật.”

“Tô gia vì danh tiếng, ép cô nước ngoài.”

gì.

Thú thật, kịch bản giống việc Tô Tô thể làm .

chuyện đó,” Tư Hựu tiếp tục, “ trầm cảm một thời gian.

A Duật cảm thấy , nên nhường hết thứ cho .”

“Bao gồm vị trí thừa kế.”

bắt đầu giả vờ công tử ăn chơi, bỏ bê học hành, dính dáng đến công việc.”

“Chỉ như , gia đình mới bỏ cuộc, mới dồn bộ kỳ vọng sang .”

đến đây, trong lòng hề dậy sóng như mong đợi.

“Gần đây,” tiếp, “nó với rằng em thích đáng tin.

công ty.”

“Cả nhà đều vui.”

“Vì rời xa công việc quá lâu, nó bắt đầu từ đầu.

Chỉ riêng tăng ca thôi cũng mấy đêm ngủ.

từng thấy nó nghiêm túc đến .”

, ánh mắt thành khẩn:

“Nó thật sự yêu em.”

“Từ khi em rời , nó trở về trạng thái buông xuôi.

nghĩ… lẽ vì em, nên mới đến đây.”

“Hy vọng em thể giúp nó.”

“Cho nó một cơ hội.

Thử con thật nó.”

chân thành.

Chân thành đến mức… khiến thấy quen.

Đàn ông lúc nào cũng dễ tự cảm động như .

Chỉ cần gắn cho một câu chuyện đủ bi kịch, thể coi tổn thương khác gây đều trở nên hợp lý.

lễ phép đáp:

, tổng giám đốc Tư. sẽ suy nghĩ.”

lẽ đoán đang nghĩ gì.

Tư Hựu lấy một tấm danh , tiếng , đặt mặt .

“A Duật em hóa trị khả quan.”

liên hệ với bác sĩ giỏi nhất ở Mỹ.”

thẳng :

“Dù em đến với A Duật , vẫn sẽ cố hết sức giúp con em.”

im lặng.

Quả nhiên từng lăn lộn thương trường.

Câu cuối cùng chặn hết đường lui .

Nếu từ chối, sẽ trở thành kẻ vô tình.

Nếu nhận, mắc nợ.

Cuối cùng, vẫn đưa tay nhận lấy tấm danh .

vì Tư Duật.

Mà vì .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...