Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tin Lầm Bạn Thân, Tôi Bị Đẩy Vào Địa Ngục Trần Gian Nơi Xứ Người

Chương 266: Số Khổ

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

trừng phạt vốn chẳng tính nặng, hai bọn họ coi như xong đời thật .

cho cùng, cũng chỉ buột miệng c.h.ử.i một câu, thì thể chịu tội lớn đến mức nào chứ.

Gã trọc cầm cây kéo trong tay, cũng chỉ dọa nạt một chút, cùng lắm đ.â.m một lỗ tay, căn bản chẳng chuyện gì to tát.

vẫn sợ hãi, trong lúc hoảng loạn cuống cuồng, đẩy hết trách nhiệm lên đầu Hân Nhụy.

nhịn khẽ thở dài một tiếng.

Con Tiểu Đông, lẽ từ trong xương tủy luôn ích kỷ và bạc bẽo như .

Nếu thực sự nửa phần thật lòng đối xử với Hân Nhụy, thì nỡ mang cô lặn lội đường xa chạy đến cái nơi quỷ quái để làm thuê chứ.

kiếm tiền cưới vợ, thể tự liều mạng kiếm, cớ bắt vợ qua cửa theo chịu khổ chịu tội.

Đến cuối cùng, những chẳng ngày tháng , ngược còn chôn vùi luôn tiền đồ cả hai .

Hân Nhụy quá khổ, một ly, liền đem cả nửa đời chôn vùi tại nơi .

Cho dù ban đầu đến Myanmar, thực sự kết hôn với Tiểu Đông, thì với cái bản tính ích kỷ tư lợi , những ngày tháng e rằng cũng chỉ vô vàn tủi nhục, căn bản chẳng thể đến hai chữ hạnh phúc.

Chỉ mơ cũng ngờ tới, mệnh Hân Nhụy, thực sự quá đỗi bi đát.

Đêm hôm đó lúc về ký túc xá, trong lòng vẫn còn nghẹn ứ chuyện ban ngày.

Cái cảnh Tiểu Đông chỉ Hân Nhụy "", giống như một cái gai đ.â.m phập não, rút mãi .

Lúc giường vẫn còn nghĩ, con thể như chứ?

Gặp chuyện thì rụt cổ, tội thì đùn đẩy, còn thể trông cậy gì ở ?

xoay , mặt tường.

Lớp sơn tường bong tróc một mảng, lộ lớp xi măng màu xám bên trong, giống như một vết sẹo.

thở dài, nhắm mắt .

định ngủ, ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng động.

"Xin các ...... đây ...... xin em đấy......"

Giọng đàn ông, mang theo tiếng nức nở, đè thấp, trong cái hành lang yên tĩnh rõ mồn một.

mở mắt, chằm chằm lên trần nhà.

Bạn cùng phòng cũng tỉnh, trở một cái.

"Xin em đấy vợ ơi...... giúp với...... c.h.ế.t......"

từ từ dậy, đến bên cửa, hé cửa một khe nhỏ, ngoài.

Ánh đèn ngoài hành lang vàng vọt, chiếu rọi vài bóng .

Hai tên đả thủ cửa một phòng ký túc xá, tay xách theo dùi cui điện.

Cổ áo Tiểu Đông một tên đả thủ túm lấy, cả giống như một con gà xách lên.

mặt giàn giụa nước mắt, khóe miệng còn vương máu.

Một tên đả thủ cúi đầu , giọng điệu chậm rãi.

"Xem vợ mày cũng cứu mày ."

Tên đả thủ còn khẩy.

" thì hết cách , nếu cô cứu mày, thì cái tội mày tự chịu thôi."

Tiểu Đông run rẩy , quỳ gối lết lên phía hai bước.

"Đại ca, đừng vội, cho với cô thêm một câu nữa......"

Tiểu Đông đột nhiên "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống thấp hơn, trán suýt nữa thì đập xuống đất.

" quỳ xuống xin em! Xin em đấy, Nhụy Nhụy! Em đây ! Vợ ơi! Xin em đấy!"

"Em hầu hạ bọn họ một lát, sẽ c.h.ế.t."

"Em thực sự nỡ chỗ c.h.ế.t ?"

Giọng vang vọng trong hành lang, chói tai khàn đặc, giống như tiếng kêu con gà khoảnh khắc cứa cổ.

Một lúc , cánh cửa đó mở .

Hân Nhụy ở cửa.

mặc bộ quần áo xám xịt ban ngày, tóc xõa tung, mặt chút biểu cảm nào.

tức giận, đau buồn.

Giống như một tờ giấy trắng, giống như một cái xác hồn.

Tiểu Đông thấy cô , hai mắt lập tức sáng rực lên.

nhào tới, tóm chặt lấy tay cô , siết chặt đến c.h.ế.t sống , giống như vớ cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

"Nhụy Nhụy! Em ! Cảm ơn em!" Nước mắt vẫn đang chảy, , nụ đó còn khó coi hơn cả .

"Em chỉ cần hầu hạ bọn họ một lát thôi, một lát xong...... thực sự c.h.ế.t......."

Hân Nhụy cúi đầu .

Bàn tay nắm chặt đó, rụt , cũng nắm .

Cứ buông thõng như , giống như một cành cây khô, giống như một thứ thuộc về cô .

Tiểu Đông quỳ gối, kéo tay cô về phía hai tên đả thủ.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tin-lam-ban-than-toi-bi-day-vao-dia-nguc-tran-gian-noi-xu-nguoi/chuong-266-so-kho.html.]

"Đại ca, đại ca! Cô ! Các đừng đ.á.n.h nữa!"

Hai tên đả thủ , mặt lộ nụ tà ác đó, nụ từng thấy, nụ khiến lạnh toát cả sống lưng.

Một tên đả thủ hỏi Tiểu Đông: "Quyết định xong ? Dùng vợ mày để đổi?"

Tiểu Đông liều mạng gật đầu.

Tên đả thủ sang Hân Nhụy, giọng dịu một chút, giống như dỗ trẻ con.

" cô tự nguyện đấy nhé, cứ coi như vì , chúng ở bên bao nhiêu năm nay, cô nỡ c.h.ế.t ?"

"Nhụy Nhụy, thế , chỉ sống tiếp thôi."

Hân Nhụy đó, nhúc nhích.

Ánh mắt cô Tiểu Đông, cái gã đàn ông đang quỳ mặt đất, nước mắt giàn giụa, tự tay đẩy cô .

Trong ánh mắt đó thứ gì đó, hận, hận thì quá nóng bỏng, oán, oán thì quá dai dẳng.

Đó một sự trống rỗng lạnh lẽo đến thấu xương, chẳng thứ gì thể thiêu rụi .

gì.

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

Tiểu Đông nắm lấy tay cô , giọng run rẩy.

"Em chỉ cần hầu hạ bọn họ một chút thôi...... một chút thôi......"

Tên đả thủ , nụ vô cùng mãn nguyện.

"Đây do chúng mày tự nguyện đấy nhé."

Tên đả thủ còn bước tới, vỗ vỗ vai Tiểu Đông.

"Mày cút về, xem kịch cùng các ?"

Tiểu Đông dậy, lùi về một bước.

" về, về đây."

bỏ chạy.

Lúc chạy đến đầu cầu thang, khựng một chút, đầu .

Hân Nhụy vẫn đó, hai tên đả thủ kẹp ở giữa, cúi gằm mặt, mái tóc che khuất khuôn mặt.

Tiểu Đông quệt nước mắt, siết chặt nắm đấm, hoảng hốt chạy xuống lầu.

Tiếng bước chân ngày càng xa, nhanh biến mất.

Hai tên đả thủ một trái một , dẫn Hân Nhụy về phía cuối hành lang.

Đẩy cửa một phòng ký túc xá trống, đưa cô trong.

Cửa đóng .

Hành lang chìm tĩnh lặng.

Đèn vẫn sáng, vàng vọt, chiếu rọi cánh cửa đang đóng chặt .

cánh cửa phòng , tay siết c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, siết đến phát đau.

Bạn cùng phòng dậy từ lúc nào, lưng , ngoài qua khe hở.

thở dài, giọng khẽ.

"Tiểu Đông đây … dùng chính vợ để đổi lấy việc miễn phạt ?"

đóng cửa , , tựa lưng cánh cửa.

"Xem ."

" xảy chuyện gì ?" Cô hỏi.

lắc đầu.

" ."

cũng thở dài, về mép giường xuống.

từ từ bước về, xuống.

Trần nhà vẫn mảng trần nhà đó, ánh trăng vẫn chút ánh trăng đó.

trong đầu cảnh tượng , Tiểu Đông quỳ mặt đất, kéo tay Hân Nhụy đưa đến mặt đả thủ.

Động tác đó, giống như đang dâng lên một món đồ.

nhắm mắt .

Ngày mai hỏi Lão Triệu xem .

Tiểu Đông phạm chuyện gì?

dám lấy sự trong sạch vợ để trốn tránh trừng phạt.

Hân Nhụy cũng thật ngốc, cứ thế mà giúp .

Cái dáng vẻ đó , giống như chẳng còn bận tâm đến bất cứ điều gì nữa .

lẽ chuyện hai ngày nay, đả kích đối với cô quá lớn.

tin tưởng nhất đẩy một , đẩy thứ hai.

đầu tiên dùi cui điện, thứ hai

dám nghĩ tiếp nữa.

Trở một cái, kéo chăn lên cao hơn.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...