Tình Ca
Chương 100: Lời Tạm Biệt - 2
- Còn bữa ăn trưa thì đây? bạn lại cho leo cây ?
Mặc cho Jack lải nhải phía sau lưng, Tg Vũ vẫn tiếp tục cất bước và nh chóng đặt vé máy bay. muốn về nhà nh nhất thể.
Tuy muốn gọi ện và chất vấn cô về việc này nhưng lý trí đã ngăn lại. sợ bản thân còn chưa kịp đặt chân xuống sân bay thì cô đã khăn gói mà chạy theo Th Phong mất .
Chuyến bay kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ thôi mà Tg Vũ cứ ngỡ như là m tháng. cứ thao thức và chẳng dám nhắm mắt, mong cho mau mau tới nơi.
Cũng như , suốt đêm, Ngọc Vy chẳng thể nào ngủ được, cô cứ lăn lộn trên giường và nhớ về những tháng ngày đã qua.
Khi ánh bình minh vừa chớm đến thì chiếc xe do Blake cầm lái cũng xuất hiện trước cổng căn biệt thự.
Vì biết các chủ nhân trong căn nhà đang chuẩn bị làm, học hết nên cũng chẳng vào trong làm gì, chỉ đứng ngoài cổng và đợi thôi.
- Tạm biệt.
Ngọc Vy đưa tay chạm nhẹ vào chiếc giường kéo vali bước . Khác với vùng quê nghèo yên ả, nơi đây lưu giữ toàn những ký ức đẹp đẽ và ấm áp của cô.
Nếu như ều gì khiến cô buồn thì chẳng qua chỉ là do cô tự chuốc l, là do cô ôm mộng hão huyền, mơ được cùng chủ sánh đôi.
- Ngọc Vy, đợi đã.
Th Phong cất tiếng gọi, vội vàng chạy đến bên cạnh Ngọc Vy, trên tay là một chiếc phong bì khá dày.
trang phục trên , cô cũng mừng thầm trong lòng vì biết đang chuẩn bị đến Học viện, cô còn lo rằng sẽ la lết và ủ rũ dài hạn trong nhà.
- Em cầm l, đừng từ chối. Đây là tấm lòng của . Cảm ơn em vì đã đồng hành cùng gia đình trong một quãng thời gian khá dài. – cầm l tay cô, đặt chiếc phong bì vào và nói.
- Mẹ cũng đã cho em nhiều tiền , em..
- Em chưa bước ra khỏi cánh cổng này thì vẫn là chủ của em đ, nói thì em nghe, biết chưa?
cười hiền và nh chóng trở vào nhà. biết từ chiều nay trở về sau, sẽ kh còn th cô gái nhỏ n mang tách trà đặt xuống trước mặt nữa.
Thi San vừa từ chối lời tỏ tình của thì Ngọc Vy cũng quyết định thôi việc khiến cảm th giống như những gì liên quan mật thiết đến con gái yêu đều tự động rời xa vậy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhác tr th Ngọc Vy xuất hiện, Blake vội vàng chạy đến và xách đồ giúp cô. Hành lý của cô cũng chỉ là chiếc vali chứa quần áo cùng những dụng cụ trang ểm nên nhẹ.
Tuổi thơ thiếu thốn cơ cực đã hình thành những thói quen khó bỏ trong cô, ngay cả khi tiền rủng rỉnh thì cô cũng chẳng mua sắm nhiều, chỉ là vài chiếc đầm, vài bộ quần áo, vài chiếc áo khoác cùng một đôi giày cao gót và một đôi giày thể thao. Chỉ khi nào chúng quá cũ và sờn thì cô mới mua cái mới.
- tưởng khi nào cô sắm sửa các vật dụng đầy đủ thì cô mới dọn tới đó chứ. – Blake lên tiếng ngay khi cả hai vừa ngồi vào xe.
- Hôm nay sẽ mua tất cả. – Cô khẽ đáp.
- sẽ đưa cô , dù gì thì ban ngày khá rảnh.
Cô gật đầu thay cho lời đồng ý. Từ sau khi nhận lời mời từ và đến học miễn phí tại trung tâm của thì cô cũng chẳng ngại ngùng hay từ chối bất cứ lời đề nghị giúp đỡ nào từ nữa.
Sự nhiệt tình của khiến cô cảm th chính là một bạn đúng nghĩa, giống như Thi San vậy.
- Ngọc Vy à, cô khóc ? – Blake vội hỏi khi th hình ảnh cô đang gạt giọt nước mắt trong gương chiếu hậu.
- . th hơi nhớ căn phòng của . – Ngọc Vy gượng cười và đáp.
Th đôi chân mày chau lại tỏ vẻ khó hiểu, cô liền giải thích rằng mỗi khi rời khỏi nơi đã từng sinh sống thì cô lại nhớ nhiều, giống như là đang chia tay một bạn thân vậy.
- Cô thật dễ xúc động đ. tin cô chắc c là một sống tình cảm. – nhún vai và nói.
- Vậy còn ? Lúc lên máy bay về đây thì nhớ căn nhà của kh?
- Kh, vui đến mức bỏ quên đôi giày và mang dép lê.
Câu nói hài hước của khiến Ngọc Vy phì cười. Tuy trong lòng cô nghĩ rằng đang nói cho vui nhưng thật ra đó chính là sự thật. đã nôn nao với kế hoạch theo đuổi cô mà quên nhiều thứ chứ kh riêng gì đôi giày .
Vì con tim đã để lại nơi đây nên chẳng để tâm gì nữa. Ba mẹ khi biết tâm tư tình cảm của con trai thì cũng ủng hộ hết , hối thật nh kẻo trễ thì khác sẽ cướp cô và họ sẽ bị mất con dâu.
Khoảnh khắc Ngọc Vy quay đầu lại phía sau, cô bỗng th chiếc xe của Th Phong đang chạy theo. Thế nhưng, khi đến ngã tư thì đã đổi hướng để đến Học viện.
Cô tự chế giễu bản thân đến tận lúc này mà vẫn còn mơ tưởng rằng đang đuổi theo .
- Cuối tuần này cô đến nhà chơi nhé, chúng ta sẽ nấu ăn và hát karaoke. Nếu cô ngại thì sẽ rủ thêm các giáo viên trong trung tâm đến. – Blake lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
- Được, thì kh ngại đâu nhưng thêm sẽ vui hơn. – Cô gật đầu đồng ý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.