Tình Ca
Chương 108: Căn Bệnh Quái Ác - 2
Tăng Thiện vô cùng khâm phục sự chịu đựng của bà nhưng theo đó cũng thất vọng vì nếu bà chịu chữa trị sớm hơn thì lẽ tình hình đã kh đến mức kh thể cứu vãn. Bà đã kh thể đặt gánh nặng của c ty xuống và quan tâm đến bản thân để ra n nỗi này.
- Tăng Thiện.
Tiếng gọi của Nhã Tiên đã cắt ngang những dòng suy nghĩ ngổn ngang trong lòng bác sĩ.
Cô vội tiến đến, cúi đầu thay cho lời chào. Ban nãy, vừa nhận được ện thoại của Th Trà là cô liền tức tốc lái xe đến đây luôn. Cô biết lúc này, Tg Vũ cần bên cạnh.
- Mẹ của Tg Vũ nằm phòng nào vậy ạ? – Cô hỏi trong tiếng thở dốc.
- Phòng 510.
- Cảm ơn . À, lần trước đã làm phiền , thật lòng cảm ơn .
Cô lại cúi đầu lần nữa lướt qua như một cơn gió.
Khóe môi khẽ nhếch lên, chẳng rõ là đang muốn khóc hay đang muốn cười nữa. Lý ra, đã về nhà từ sớm nhưng vì Th Trà th báo bà Hoàng Mai nhập viện nên nán lại, tiếp tục làm việc đến tận bây giờ.
- Tg Vũ.
Cái chạm tay thật khẽ lên bờ vai khiến Tg Vũ cứ ngỡ là Thi San quay lại, thế nhưng, khi nghe giọng nói thì biết đó là Nhã Tiên.
- Khuya mà em vào làm gì? – mệt mỏi cất tiếng.
- Em lo cho cô và . Bác bị làm vậy ? Bác sĩ nói thế nào?
- Mẹ bị ung thư. Giai đoạn cuối .
chống gối đứng dậy tiến đến ô cửa sổ, ra bầu trời đen kịt trên cao.
Nhã Tiên chỉ biết đứng lặng vì cô hiểu cần sự yên tĩnh trong lúc này. Cách hơn một tuần kh gặp mà cô tr ốm nhiều, ngỡ như cơn gió nhẹ cũng thể quật ngã .
Tuy bị Tg Vũ phũ phàng cự tuyệt nhưng trái tim vẫn kh thể gạt bỏ bóng hình .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
M ngày qua, nghe lời khuyên bảo của mẹ nên cô cũng thử quên nhưng lại càng nhớ đến quay quắt. Lúc nghe Th Trà báo tin, cô đã lo lắng cho nhiều và bất chấp đêm tối mà chạy đến đây.
- Nhã Tiên à, chuyện ở c ty..
- đừng lo gì cả. Em sẽ nói với ba, ba sẽ thay mẹ ều hành trong thời gian này. – Cô vội cắt ngang câu nói của .
- Cám ơn em.
Thật lòng, Nhã Tiên muốn ở lại cùng Tg Vũ trong lúc này để an ủi và cũng là phần nào làm cảm động mà xem xét lại tình cảm của cô nhưng cứ liên tục giục cô trở về và vì ngày mai cô còn đến trường nên chỉ thể ngồi lại với một tiếng đồng hồ.
Khoảnh khắc đặt chân đến hàng lang, cô chợt th Tăng Thiện lần nữa. Cái bóng dáng cao gầy của vẻ hợp với chiếc áo blouse mang màu cánh thiên thần.
Vì đang bận rộn trao đổi với hai bác sĩ khác nên cô cũng chẳng đến chào tạm biệt, chỉ lặng lẽ cất bước.
Nhã Tiên đâu hay chính lúc cô quay lưng thì ánh mắt thâm tình cũng rời khỏi hồ sơ bệnh án và dõi theo bóng lưng cô.
- Trưởng khoa, phó giám đốc gọi lên phòng . - Giọng nói trong trẻo của y tá trưởng vang lên.
- Cứ vậy mà làm nhé.
dặn dò các bác sĩ gấp gáp tiến về phía thang máy. Nguyên một ngày chẳng chợp mắt được chút nào nên cảm th mệt, đầu cũng hơi đau nhức. Nếu như được cô gái yêu động viên vài lời thì lẽ sẽ khỏe lại.
Suốt một đêm dài trong căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng, Tg Vũ chẳng thể chợp mắt. hết quan sát gương mặt mẹ lại tiến đến cửa sổ, vạch màn tr xuống chiếc cổng lớn, nơi những chiếc xe cứu thương liên tục chạy ra chạy vào.
Còn Thi San, cô cũng chẳng khá hơn là bao. Căn biệt thự rộng lớn chỉ một khiến cô rơi vào trạng thái bất an. Nếu như lúc tối, Tg Vũ đừng làm như thế thì lẽ cô đã xin túc trực tại bệnh viện với , chờ tảng sáng mới về.
Những bước chân cô liên tục gõ trên bậc thang, cứ lên lại xuống vì cảm giác ai đó đang rình rập xung qu.
- Ba của Tg Vũ ơi, chú phù hộ cho mẹ bình an nhé. kh thể mất mẹ trong lúc này được đâu ạ. – Cô thắp m nén hương lên bàn thờ và chắp tay cầu nguyện.
Cuối cùng, vì mệt lả, Thi San ngồi ngủ luôn trên ghế sô pha. Trong giấc mơ, hình ảnh bản thân bị Tg Vũ cưỡng hôn trong khách sạn lại xuất hiện chân thật vô cùng khiến cô giật choàng tỉnh sau tiếng hét thất th.
Mồ hôi cô vã ra như tắm và hơi thở trở nên nặng nhọc. Cô chẳng dám nhắm mắt nữa, cứ thao thức chờ màn đêm mờ dần.
Bị chính đàn đem lòng yêu thương cưỡng bức là ều cô chưa từng dám nghĩ đến. Cũng may, đã dừng lại kịp lúc chứ nếu kh thì cô làm thể ở bên trong hoàn cảnh này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.