Tình Ca
Chương 11: Lần Đầu Gặp Gỡ - 1
Tám giờ hai mươi phút tối, ánh đèn ô tô thình lình lóe sáng và tiếng nhấn chu vang lên.
Thi San vội vàng cầm chìa khóa chạy ra mở cổng cho chủ. Vì khi cánh cổng kéo mở thì cô đứng khuất vào bóng tối nên Tg Vũ hoàn toàn kh th, cứ lái xe thẳng vào trong ga ra.
Đến khi kéo chiếc va li xuống và quay ra thì mới phát hiện cái dáng bé nhỏ vận chiếc váy màu thiên th đang chạy về phía .
Đôi chân mày trai trẻ khẽ nhíu lại, thoáng thở dài, thầm nghĩ kh biết mẹ lôi con gái nhà ai về làm mai làm mối cho đây.
- để em mang vali lên phòng cất giúp ạ. – Thi San nhỏ giọng đề nghị.
Gương mặt tròn tròn cùng mái tóc dài ngang vai bu thẳng nhưng còn gợn vài nếp sóng vì dấu vết của dây buộc tóc kèm câu nói của cô khiến bất chợt nhận ra cô chính là cô bé giúp việc nhà quê mới lên mà mẹ từng hết lời ca ngợi lẫn hài lòng.
- Để được , em mang váy, kh tiện đâu.
Dứt lời, Tg Vũ đưa chiếc chìa khóa về phía ô tô, nhấn nút khóa cửa lại và ung dung cất bước. Thi San đứng lặng phía sau vài giây xong cũng nối gót vào nhà.
Đầu cô cúi gầm xuống đất, sự nhạy cảm đã biến câu nói vốn mang ý nghĩa thật lòng lo cô vấp ngã của thành ra câu trách móc trong cô. Cô cho rằng đang trách khéo làm giúp việc mà bày đặt đầm váy, tô son trét phấn, chẳng tiện thao tác.
Khi qua ngưỡng cửa và vào tới phòng khách, tr th mẹ tay xách giỏ hoa vàng đang đứng chờ đợi, cười nhẹ, bu chiếc va li tiến đến bên bà, đón l những b hoa rực rỡ, thốt lên lời cám ơn.
- Con cám ơn mẹ.
- Con trai mẹ giỏi quá, mẹ tự hào về con. mệt kh? Đi máy bay cả mười m tiếng còn đòi tự lái xe về. – Bà Hoàng Mai vỗ nhẹ bờ vai , trách yêu.
- Xe con gởi ở sân bay mà, lái về chứ. – dịu giọng.
- Thì để mẹ đón, mai mốt ra l sau.
Nói xong, bà cười tươi như hoa, nhón chân, đưa tay vẫy cô gái đang tần ngần đứng phía sau lại, nháy mắt ra hiệu.
Thi San chợt nhớ nhiệm vụ đã được bà chủ giao từ trước, vội vàng chạy lại, nâng bó hồng thắm đẫm màu tình yêu lên, nói lời chúc mừng và tặng cho Tg Vũ khiến đờ hết cả đỗi.
- Trời ơi, con mau nhận , để Thi San cầm mãi ?
Nghe tiếng mẹ giục giã, liền đón l. Hoa hồng mang ý nghĩa thế nào, cô gái này biết kh vậy nhỉ? Nhưng tr cái mặt của cô thì dường như là kh biết, bình thường đến bình thản lạ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bản thân Thi San nào quan tâm hoa ý nghĩa gì, cô chỉ theo ý bà chủ thôi, tặng cho kh khí, bà đưa hoa hồng thì cô tặng hoa hồng, đưa hướng dương thì cô trao hướng dương.
Còn bà Hoàng Mai cũng thế, chỉ th hai loài hoa tươi chói chang, đặt cạnh nhau thêm rực rỡ khác màu thì mua vậy.
- Em tên Thi San à? – hỏi.
- Dạ. – Cô khẽ đáp.
- Nào, Thi San, cháu chụp giúp hai mẹ con cô một tấm nhé.
Lật đật l chiếc ện thoại, bà Hoàng Mai nhấn vào ứng dụng máy ảnh và đưa cho Thi San, bảo cô c me lúc nào hình ảnh trong th chuẩn, đẹp thì bấm cái biểu tượng tròn tròn là được.
Nháy m tấm xong, Thi San liền tiến tới trao trả ện thoại cho bà chủ, chẳng dè bị bà túm l, đẩy đứng sát vào cạnh bên Tg Vũ luôn. Đôi nam nữ hơi bất ngờ nên đồng thời trợn mắt nhau.
- Con bé thần tượng con lắm, để mẹ chụp cho hai đứa một kiểu làm kỷ niệm.
Miệng nói, tay bấm, chưa đầy hai giây thì tấm hình đã xuất hiện trên cuộc đời. ều nhân vật chính chẳng ai cười cả, cô thì khép nép, cứng đơ như đang chào cờ, răng kh hé nổi một cái cho tươi ảnh.
Th thủ tục tặng hoa, chụp choẹt đã xong, bà Hoàng Mai líu ríu hối thúc mọi mau vào ăn bữa cơm đầm ấm thay cho tiệc chúc mừng.
Bởi hiểu rõ con kh thích ồn ào linh đình, chứ nếu kh, bà đã đặt nhà hàng hoành tráng và mời khách khứa um sùm, rình rang đón rước lên .
- Thi San ngồi xuống luôn cháu.
Bà Hoàng Mai thân thiện kéo tay Thi San, ấn vào ghế và ngồi bên cạnh vì th cô vẻ ngần ngại. Tiếp đó, bà nói luôn cho cô hay rằng sau này cứ dùng cơm chung cùng bà và Tg Vũ, chỉ ba nên đừng câu nệ chủ tớ gì cả.
- Mẹ nói đúng đó, trước đây dì giúp việc vẫn chung bàn cùng và mẹ, em kh cần ngại.
Bị hai mẹ con đồng loạt chỉ bảo nên Thi San chỉ còn biết gật đầu vâng theo. Hóa ra, Tg Vũ là thân tình, dịu dàng đến thế ư? kh giống cái vẻ lạnh lạnh, phớt lờ như trên ti vi.
Vậy là cô đỡ lo , cả bà chủ và chủ đều tốt tính, ôn hòa, ngày tháng sau này của cô hẳn kh đến nỗi nào đâu, cứ cố gắng làm việc thật chăm chỉ là ổn thỏa.
Bữa cơm diễn ra vô cùng ấm áp dù rằng trong lúc dùng, chẳng ai nói thêm câu nào, chỉ âm thầm gắp thức ăn cho nhau thôi cũng đủ tôn lên tình thân thắm thiết.
Vì cũng còn chút ngại ngần nên Thi San cứ cúi đầu chén chứ chẳng dám ngó nghiêng gì, đây là lần đầu, cô ngồi ăn chung với th niên lạ, khó trách tay chân cứ lóng ngóng, nếu là cô chủ thì đỡ , đằng này là chủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.