Tình Ca
Chương 122: Trách Nhiệm Nặng Nề - 2
Mãi đến gần mười một giờ đêm, khi Thi San quay lại xem thử thì cô th vẫn miệt mài xem xét hồ sơ.
ăn một ít mì mà thức khuya như vậy thì đói mất. Nghĩ vậy nên cô vội chạy xuống bếp và pha một ly sữa nóng mang lên.
- Em chưa ngủ ?
Tg Vũ ngạc nhiên khi th con gái đột ngột xuất hiện trước mặt . đã tập trung đến mức chẳng nghe tiếng bước chân cô.
- uống hãy xem tiếp. – Cô đặt ly sữa xuống bàn và nói.
- Cám ơn em. Em cứ về phòng ngủ .
Vì muốn cô yên tâm nên bưng ly sữa lên, thổi thổi uống vài ngụm nhỏ. Thế nhưng, cô chẳng mà kéo ghế ngồi xuống, chăm chú .
- Hồi chiều ngủ nhiều quá nên giờ em kh ngủ được. – Thi San khẽ cười.
Thật ra, cô kh ngủ được là vì cảm th hơi sợ. Trong nhà vừa mất nên cô cứ cảm giác lành lạnh, sởn tóc gáy dù rằng cô biết bà Hoàng Mai hiền và thương cô. Lúc trước, khi mẹ cô mất được m ngày thì cô cũng cảm giác này.
- Em sợ đúng kh? – Tg Vũ đặt chiếc ly xuống, hỏi nhỏ.
- Kh , em sợ gì đâu.
Cô vội đứng dậy, lảng tránh ánh mắt dò xét của và giả vờ ngắt m chiếc lá vàng trên những chậu cây nhỏ bên cửa sổ.
vẻ như cây cối trong căn nhà này cũng vì buồn mà héo úa khi biết chủ nhân của chúng đã kh còn.
Dù rằng Tg Vũ muốn bảo Thi San mang chăn sang phòng ngủ cho đỡ sợ nhưng lại chẳng dám mở lời. sợ cô hiểu nhầm ý , sợ chỉ cần sơ hở một chút thì cô sẽ lập tức bỏ rơi .
Thế nên, đành giương mắt cô sợ hãi, tin qua vài ngày, cô sẽ dần quen và quên cảm giác lạnh lẽo, trống trải này.
- Em về phòng trước đây ạ, .. đừng thức khuya quá.
Nói xong, Thi San bưng chiếc ly rỗng, rời khỏi phòng. Cô kh biết giấc mơ mà bà Hoàng Mai xuất hiện và nhờ cô chăm sóc, ở bên cạnh đúng là ước nguyện của bà hay kh nữa.
Cô với là dưng ngược lối, sớm muộn gì cũng con đường riêng cho . Chỉ con gái sẽ là vợ mới thể mãi mãi ở cạnh mà thôi.
Trở lại chiếc giường của , cô thẫn thờ suy nghĩ hồi lâu thất thểu đứng dậy, soạn những quần áo cùng các đồ kỷ niệm của mẹ từ trong hai chiếc ba lô ra, đặt vào tủ như cũ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dẫu cô muốn thì cũng đợi thêm một thời gian nữa cho nguôi ngoai chuyện buồn, còn bây giờ, cô chẳng đành lòng bỏ một .
- Rầm.
Tiếng của chiếc hộp gỗ va vào sàn khiến Thi San giật nảy và tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô thầm trách bản thân sơ ý, để chiếc hộp thèo leo trên bàn khiến nó rơi xuống. Thế là, cô bò vòng qu phòng để nhặt lại từng thứ một.
Khoảnh khắc cầm cuốn album ảnh lên thì bỗng một bức ảnh đã cũ rơi ra. Bức ảnh này cô chưa từng th dù đã xem xem lại cuốn anbum này hơn cả trăm lần.
Đó là bức ảnh mẹ cô chụp từ thuở còn thiếu nữ, một bức ảnh trắng đen, kh màu nhưng lại đẹp vô cùng.
- Hóa ra, mẹ đã từng vui vẻ và hạnh phúc như vậy.
Bàn tay cô run run chạm vào gương mặt trong ảnh và thì thầm. Trong ký ức của cô, nụ cười của mẹ luôn nhuốm buồn, giống như mẹ chỉ gượng cười để cô vui mà thôi.
Càng nghĩ, cô càng hận đàn đã tạo nên , làm mà nỡ hủy nụ cười thiên thần của mẹ cô chứ?
Như linh tính mách bảo, cô cho ngón tay vào phía sau những tấm ảnh và kiểm tra vì nghĩ rằng sẽ còn nhiều bức ảnh thuở xưa mà mẹ cô đã kh nỡ vứt và để chúng ở phía sau những bức ảnh chụp cùng cô và bà.
Và đúng như cô dự đoán, đến hơn mười bức chụp lúc mẹ cô còn son rỗi. Nhưng ều khiến cô bàng hoàng chính là bức ảnh cuối cùng, bức ảnh mà mẹ cô đứng cạnh một đàn .
- Lẽ nào này là ba của ? – Cô đưa tấm ảnh lên sát mặt để cho rõ và tự hỏi.
Càng , cô càng th ta quen mắt, cứ như đã gặp ở đâu thì .
Sau hồi lâu cố lục lại trí nhớ thì cô vẫn kh thể nhớ ra là ai. Vào giây phút toan cất bức ảnh thì cô bất cẩn khiến nó rơi xuống, lật úp lại.
Cuối cùng, dòng chữ bằng mực màu tím đã mờ theo năm tháng được ghi nắn nót phía sau bức ảnh đã cho cô một câu trả lời chính xác.
- Triệu Kiến Đức và Lã Ngọc Lâm. Trời.. trời ơi.. là.. là ta ? lại thể như thế?
Toàn thân cô run rẩy và cuốn album lần nữa rơi xuống, cô đưa tay nắm chặt l trái tim để ngăn cơn xúc động khủng khiếp này.
Hóa ra, ta đang ở ngay trong thành phố này chứ đâu xa xôi. Hóa ra, ta bỏ rơi mẹ con cô để kết hôn cùng một phụ nữ khác, sống một cuộc sống hạnh phúc và giàu sang.
Ông yêu thương và nâng niu Nhã Tiên từng chút một nhưng lại lãng quên đứa con khốn khổ nơi miền quê nghèo.
- Triệu Kiến Đức, tư cách gì mà hỏi han việc học hành của chứ? thua thiệt, ngu ngốc, kh tương lai đều là do mà ra. – Cô vừa nói vừa siết chặt tấm hình trong tay khiến nó trở nên nhàu nhĩ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.