Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 127: Tình Yêu Nơi Ánh Mắt Anh - 1

Chương trước Chương sau

Tg Vũ vừa đứng lên thì Thu Nhiên cũng vội vàng rời khỏi ghế và dìu ra xe mặc dù bảo rằng vẫn ổn.

Chờ khi chiếc xe đã khuất hẳn, cô mới chậm rãi quay trở vào. Xem ra đêm nay, bạch mã hoàng tử đã đến gặp cô , chẳng uổng phí bao tháng ngày cô âm thầm cầu mong.

Những ánh đèn hai bên đường liên tục trôi ngang cửa kính ô tô càng gợi thêm nỗi buồn trong lòng . Bây giờ, đã biết những bữa tiệc mà mẹ tham dự kh hề mang lại cảm giác vui và thoải mái chút nào.

Mẹ vốn dĩ là một nội trợ, bà chỉ thích ở nhà lo cơm nước cho chồng con nhưng vì hoàn cảnh mà làm những việc bà chẳng thích, giống như bây giờ.

Lúc này, trên bậc thềm cửa chính, Thi San vẫn ngồi co cụm, hướng ánh mắt về phía chiếc cổng lớn.

đã nói trước là về muộn nên cô kh dám gọi ện hỏi thăm vì sợ rằng đang lái xe lại nghe máy.

Khi kim đồng hồ vừa ểm chín giờ đêm thì ánh đèn xe cũng lóe lên. Biết đó là Tg Vũ nên Thi San vội vàng chạy ra mở cổng trước cả khi tiếng chu vang.

Tr th cầm lái kh , cô vô cùng lo lắng nhưng khi kỹ thì cô đã yên tâm vì đang ngồi ở băng ghế sau.

- Kh cần thối. – Tg Vũ nhét tờ tiền vào tay lái xe thuê mở cửa, chui ra ngoài.

Tên tài xế cám ơn rối rít và mau mắn rời khỏi căn biệt thự. Khi chân vừa lọt ra khỏi cổng thì Thi San cũng nh chóng bấm ổ khóa lật đật quay vào để xem Tg Vũ thế nào vì cô sợ kh vững sẽ vấp ngã.

- Để em dìu .

Cô nói và cầm l tay vắt qua vai . Tuy vẫn thể tự bước được nhưng vì đây là cơ hội để được gần cô thêm một chút nên cũng vờ như bản thân cần sự giúp đỡ.

biết như vậy chẳng khác nào đang lợi dụng sự ngây thơ trong sáng của cô nhưng chỉ thế này thì mới vơi bớt những suy nghĩ mang tính tiêu cực đang bủa vây l .

- Cẩn thận.

Thi San nhẹ nhàng đỡ Tg Vũ ngồi tựa đầu giường giúp tháo vớ ra. bộ dạng của cô, đã thể l lại ý chí của để tiếp tục cố gắng. Đôi khi vì những ều quan trọng hơn mà con buộc từ bỏ lòng kiêu hãnh của .

chỉ biết bây giờ chỉ còn mỗi cô, cho dẫu cô kh yêu nhưng chỉ cần yêu cô là đủ. Nếu cứ sống với thân phận chủ tớ như bây giờ cho đến hết đời, cũng sẵn sàng chấp nhận.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Để em pha cho ly nước ch nhé. mệt lắm đúng kh? – Thi San vừa giúp cởi chiếc áo vest vừa hỏi.

- Thi San à, em thể.. thể cho tựa vào em một chút được kh? thật sự mệt.

nắm l bàn tay cô, khẩn khoản đề nghị.

Cô nhận th trong đôi mắt là tình yêu bao la dành cho , thế nhưng, xen lẫn còn những nỗi lo toan cùng mệt mỏi.

M đêm thức trắng, hốc mắt gần như sâu hơn nhiều, trong đôi mắt còn những tơ m.á.u đỏ minh chứng cho việc thiếu ngủ trầm trọng.

- Dạ được. – Cô khe khẽ gật đầu.

Trong lúc Thi San còn đang định ngồi xuống bên cạnh để tựa vào vai thì đã kéo nhẹ tay cô. Chỉ trong tích tắc, cô ngồi trên hai chân . Vừa toan đứng lên thì đã gục đầu vào lòng cô, siết chặt l bờ eo thon thả.

Sau phút giây bối rối, cô đưa tay sờ nhẹ lên mái tóc đàn dần dà trượt xuống tấm lưng mà vỗ về an ủi. Cảm giác ấm áp và hạnh phúc cứ thế lớn dần trong trái tim cô.

Mùi hương nồng nàn của rượu hòa với mùi hương nam tính trên cơ thể khiến đầu óc cô dần trở nên mụ mị và kh còn ý định đẩy ra.

Mãi đến khi cảm nhận được vòng tay bu lơi khỏi eo và nghe hơi thở đều đều vang bên tai thì cô mới chầm chậm đứng dậy, đỡ nằm xuống giường, kéo chăn đắp lên im lặng ngắm gương mặt của cô yêu.

Trở về phòng, cô l ện thoại n tin cho Ngọc Vy để động viên tinh thần cô bạn vì kể từ hôm nay, bác sĩ đã giảm bớt lượng thuốc gây buồn ngủ cho Ngọc Vy và theo thói quen thì cô sẽ thức khá khuya. Tin n vừa gởi kh lâu thì chu ện thoại vang lên.

- Vy kh n tin? – Thi San ái ngại hỏi.

- Vy nói nhỏ nhỏ thì kh cả. Hé miệng nhỏ thì kh bị đau. – Giọng Ngọc Vy cất lên thật khẽ.

Mặc dù Ngọc Vy nói vậy nhưng Thi San vẫn sợ cô bạn bị đau nên cô cũng chẳng dám hỏi han gì nhiều mà chỉ kể cho Ngọc Vy nghe về ngày hôm nay của .

Hôm nay, cô đã trồng thêm năm khóm hoa hồng qu sân, phơi được mười hạt mướp đắng già để chuẩn bị gieo vào chỗ đất còn trống cuối vườn. Và một chuyện thú vị vào lúc sáng chính là cô bị một lạ mặt chặn đường tỏ tình.

- San từ chối ta ngay và luôn đúng kh?

- San co chân bỏ chạy luôn. Vy biết lý do kh? Vì ta bị khùng đó. San vừa nghe bà bán hoa bên đường hỏi ta l hoa của bà thì San biết nên chạy một mạch về nhà luôn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...