Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 13: Mẫu Người Yêu Lý Tưởng - 1

Chương trước Chương sau

Đúng năm giờ sáng, Thi San đã bật dậy và bắt tay vào c việc. Sau khi đánh răng rửa mặt xong, cô mau mắn xách giỏ mua thức ăn.

Con đường buổi sớm mai len giữa khu biệt thự vắng hoe, nhà nhà vẫn còn đang đóng cửa. Theo các ểm ghi chú đã cố nhớ vào hôm qua, cô nh chóng đến được khu chợ.

Khổ thân cho cô, hôm qua cùng bà Hoàng Mai lúc sáu giờ sáng, các cây dù che nắng đã lăn cho thuê hết nên đoạn ngã ba trống trải vô cùng, đằng này sớm quá, dù vẫn còn chất đống chất chồi, thành thử quang cảnh khá khác khiến cô ngơ ngác cả một đỗi lâu bởi cô cũng quên đếm xem vị trí đến bán thịt bò là ngã ba thứ m.

Lộn tới lộn lui một hồi, Thi San đánh liều tới hỏi bà bán thịt gà xem biết mối mua thịt của bà Hoàng Mai hay kh để bà chỉ giúp. Và thật may mắn cho cô, bà ta nhiệt tình, nhờ chồng coi hàng và dẫn cô đến tận nơi luôn.

- Chỗ này nè cháu, mẹ chồng cháu hay mua của này. – Bà bán thịt gà cười toe toét nói.

- Mẹ chồng nào? quen hả? – Ông bán thịt bò cầm cây d.a.o sắc lẹm lên mài xoèn xoẹt, tiện miệng hỏi.

- Trời, con dâu tương lai của bà Hoàng Mai nè. Thôi bán cho cháu nó .

Nói , bà ta cun cút quay lưng thẳng. Ông bán thịt đón l cục thịt mà Thi San lựa, thảy lên chiếc cân nhẩm tính tiền, tay thoăn thoắt bỏ vào bịch xốp, trao cho cô, mặt mày hớn hở.

- Cháu vào được nhà đó làm dâu là nhất , hai mẹ con ai cũng tốt tính, thằng Tg Vũ hồi nhỏ vẫn hay theo mẹ nó lũn đũn ra chợ đ, lớn thì học hành bận bịu nên chẳng th đâu, giờ lại thành nghệ sĩ nổi tiếng thế giới .

Ông tuôn một tràng dài nên Thi San chẳng chỗ hở mà chen vào giải thích cho cái thân phận đang lầm mang trong suy nghĩ của họ.

Bà Hoàng Mai nói kh rõ ràng, đ.â.m ra bà thịt gà cứ tưởng như thế, loan tin tùm lum. Thôi thì mặc kệ họ, suy cho cùng, cô cũng đâu sứt mẻ gì vì th tin .

Rảo tiếp m quầy mua rau củ và gia vị các thứ đầy đủ xong, Thi San xách giỏ trở về, ngang qua chiếc tủ kính nhỏ bày bán bánh b lan ngọt, cô ghé vào, mua hai cái để dùng cho bữa sáng.

Bà Hoàng Mai kh phát tiền chợ lắt nhắt hàng ngày mà đưa cho cô một tháng một lần luôn, bà nói cô khéo vun vén mà dư thì cô được hưởng thêm phần , còn thiếu là kh thể thiếu .

Khi Thi San đến nơi, ngang qua phòng khách, đồng hồ th vừa đúng năm mươi phút tính cho cả vòng vòng về, thầm nghĩ nếu như quen chỗ thì sau này sẽ mau hơn, tại giấc sáng cô lộn xui lộn ngược, đ.â.m ra mới mất thời gian thế.

Đặt chiếc giỏ lên kệ bếp xong, cô quay ra mở cổng cho bà chủ lái xe tới c ty.

- Lát cháu hỏi Tg Vũ ăn cơm trưa ở nhà kh nhé, khi phỏng vấn xong nó ăn cùng bạn bên ngoài .

Bà Hoàng Mai dừng xe, hạ kính dặn dò lại kéo lên, nhấn ga vọt thẳng, chẳng kịp hay nghe Thi San vâng dạ gật đầu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Biết chút nữa cũng sẽ nên cô chỉ đẩy cổng khép hờ qu vô chứ kh khóa. Cô cũng cầu cho ăn bên ngoài chứ nếu ở nhà, lại ngồi ăn chung thì ngại lắm thay, buổi tối bà Hoàng Mai thì đỡ hơn, đằng này chỉ mỗi hai .

Từ ngoài cửa chính, lên cầu thang đã th đang lần bước xuống, chỉnh tề trong trang phục quần tây đen và áo sơ mi trắng phẳng phiu, đơn giản là thế nhưng tr vô cùng hút mắt. Thật lòng thì, cô thích đàn vận áo sơ mi trắng.

- Trưa nay dùng cơm ở nhà hay là..

- ăn cơm ở nhà.

- À. Dạ.

lên tiếng trả lời chen ngang câu hỏi còn chưa kịp đặt dấu khiến cô hụt hẫng đáp gọn. Vậy là nỗi mong chờ của cô đã tan biến, sẽ về và chắc c tay chân cô lại chẳng được tự nhiên khi chung bàn cùng đâu.

Cảm xúc của thiếu nữ mới lớn là vậy, như hôm trước va ở bến xe gương mặt thư sinh giống , tim cô cũng muốn ngừng đập.

Đang đứng chờ di chuyển để theo đuôi ra mở cổng thì bỗng nhiên tim cô thình thịch nổi trống bởi mũi giày đối diện càng lúc càng tiến gần.

Hai mắt cô mở to, ngước mặt lên từ từ nhíu lại khi bàn tay cực phẩm kia vươn lên mái đầu . Kh lẽ định xoa đầu cô như trẻ nít ư, cô đâu cần chứ.

- Em mang lá cải dọc đường mà kh rớt nhỉ? Hay thật đ.

Giọng nói trầm ấm pha chút hài hước đã cho cô biết mọi sự suy nghĩ chỉ là hiểu lầm. , cô tự tin thái quá, là ai mà cô dám mơ tưởng xoa đầu chứ?

Chỉ trách bán rau thôi, cô nhớ lúc mua xong, quay thì bê m bó rau to tổ chảng rảy nước cho khô, rảy thế nào mà văng vướng trên đầu cô vậy kìa.

- Cám.. cám ơn .

Thi San ái ngại, len lén lên nh chóng cụp mi xuống, cô mong đất nứt ra cho lọt thẳng vào trong biết bao. Tuy kh thể biết những gì phong phú mà cô tưởng tượng nhưng cô tự xấu hổ chính .

- Mở cổng cho , ở nhà một nhớ khóa cẩn thận nhé. – Tg Vũ cất tiếng dặn dò.

- Dạ.

Cô nói vụt chạy nh ra sân. Đây là cơ hội tạm thời giúp cơ thể bớt nhục. Xem ra, chủ dịu dàng, ân cần với giúp việc quá cũng kh tốt thì , còn là đứa con gái mới lớn như cô. Cứ cái đà này, run kh cũng đủ bệnh tim mà c.h.ế.t mất.

Cô mong cho thời gian mau trôi, cho hết kỳ nghỉ và Tg Vũ tới trường vì theo bà Hoàng Mai nói thì lúc học, cũng ăn trưa bên ngoài tham gia các khóa học, hoạt động gì từa lưa , chiều tối mới về nhà.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...