Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 133: Người Cha Thiên Vị - 1

Chương trước Chương sau

Sau một đêm sốt mê man, Tg Vũ tỉnh dậy với thân thể gần như kiệt quệ. Thế nhưng, vẫn cố chuẩn bị để đến c ty.

Khoảnh khắc chiếc áo sơ mi chỉ mới khoác lên được một nửa thì Thi San đột ngột xuất hiện với tô cháo nóng trên tay.

- Em xin lỗi. – Cô vội quay lưng về phía , ngại ngùng lên tiếng.

- Em để lên bàn , lát sẽ ăn. – bình thản cài những chiếc cúc áo và nói.

- Dạ.

Thi San ngoan ngoãn làm như lời gấp gáp rời khỏi phòng. Cô định hỏi khỏe chưa nhưng lại kh đủ can đảm.

lẽ đối với mà nói, một đã muốn ra thì những lời quan tâm cũng trở thành sáo rỗng, chẳng nghĩa lý gì vì nếu như thật lòng thì họ đã ở lại.

L đôi giày đặt trước ngưỡng cửa cho xong, cô lững thững ra vườn quét lá, nhân tiện chờ khi nào xuống sẽ mở cổng luôn cho tiện.

Mới hôm qua, cả hai còn vui vẻ hệt như đôi tình nhân mà giờ đây đã trở về là hai dưng ngược lối.

- Hôm nay sẽ ăn tối bên ngoài, em kh cần nấu nướng gì đâu.

hạ kính xe xuống, nói thật nh phóng xe qua cổng, kh biết cô gái phía sau cắn chặt bờ môi vì đau lòng. Cô nhận ra đang tránh mặt cô.

Hóa ra, cảm giác này thật sự khó chịu, vậy mà, bao lâu nay cố nhẫn nhịn vượt qua và tỏ ra bình thường trước mặt cô.

Cánh cổng đóng lại chưa lâu thì tiếng chu bỗng réo vang. Cứ ngỡ là Tg Vũ quên mang theo hồ sơ gì đó nên Thi San vội vàng quẳng cây chổi và chạy đến.

Thế nhưng, đó kh mà là đàn cô đang hận thấu xương.

- Chào cháu, chú chuyện muốn nói với cháu, chúng ta ra ngoài một chút nhé. – Triệu Kiến Đức cười hiền, lên tiếng đề nghị.

Thật lòng, cô muốn từ chối vì chẳng muốn th mặt ta nhưng lại muốn nghe xem ta định nói ều gì.

- Chú cứ ra xe đợi cháu một lát ạ.

Triệu Kiến Đức chưng hửng vì sau câu nói , cô lập tức kéo cảnh cổng lại và khóa chặt, cứ như cô sợ sẽ ăn trộm cái gì đó trong ngôi biệt thự này vậy.

Thứ muốn được là chủ nhân của nơi đây chứ chẳng cần thêm ều gì khác vì con gái cũng chỉ muốn vậy mà thôi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đúng năm phút sau, Thi San trở ra và theo Triệu Kiến Đức lên xe. Trong túi áo khoác của cô là tấm hình chụp chung cùng mẹ cô.

Vốn dĩ cô chẳng ý định nhận cha con gì với con tệ bạc này nhưng chẳng rõ vì bản thân lại bất giác lục tìm bức ảnh và mang theo.

- Cháu uống nước gì để chú gọi? – Triệu Kiến Đức lại tiếp tục chưng ra nụ cười hiền hậu, cất tiếng.

- Chú chuyện gì thì nói ạ. Cháu còn về chợ nấu cơm nữa.

Tuy cô kh trả lời câu hỏi nhưng vẫn gọi cho cô một ly cam ép. So với lần gặp trước, cảm nhận được cô đã khác nhiều, chẳng còn vẻ bẽn lẽn hay nhút nhát nữa.

- Hãy rời khỏi nhà Tg Vũ . Bà Hoàng Mai đã mất, cháu là con gái, ở cùng một đàn độc thân thì kh nên đâu.

Bàn tay Thi San nắm chặt l vạt áo khoác và khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười. Hóa ra, là dọn đường tình cho Nhã Tiên ư?

- thuê cháu, cháu làm l tiền, lại kh nên? – Cô kho tay, hếch mặt hỏi lại.

- Cũng chẳng hiền hậu gì nhỉ? Xem ra, mẹ Tg Vũ nhầm .

Bầu kh khí trở nên vô cùng ngột ngạt và cẳng thẳng khi hai , một già, một trẻ đấu mắt với nhau.

Cuối cùng, Triệu Kiến Đức cũng xuống nước, lựa lời khuyên cô nên chọn cách tốt nhất cho cả cô và Tg Vũ.

Ông hứa sẽ cho cô một số tiền đủ cho cô thể trụ lại trên thành phố này với yêu cầu là cô biến mất hoàn toàn trước mặt Tg Vũ.

- Tình hình của Tg Minh vô cùng bết bát, nếu kh vì Nhã Tiên thì chú cũng kh đổ tiền đổ sức vào đó nữa đâu. Chú biết những con gái dưới quê lên luôn muốn tìm cho một trai giàu để nương tựa nên chú khuyên cháu nên tìm khác vì nếu chú rút vốn thì Tg Vũ sẽ chẳng còn gì đâu.

Giọt nước mắt vừa dâng lên khóe mi đã vội chảy ngược vào trong vì Thi San kh muốn tỏ ra yếu đuối trước đàn này.

Hóa ra, trong mắt ta, những nghèo khổ như cô chẳng khác nào một cô gái đào mỏ. Hóa ra, ta cũng đã từng xem mẹ cô là hạng th sang bắt quàng làm họ.

Thật tội nghiệp cho mẹ bạc phận của cô vì đến c.h.ế.t vẫn chung thủy một lòng với gã tồi này.

- cảm th thật bất hạnh khi một cha như . – Cô nghiến răng, bật lên từng tiếng.

Trong khi Triệu Kiến Đức đang tròn xoe mắt vì kh hiểu cô đang nói chuyện với ai thì bức ảnh đã được đặt xuống trước mặt .

Đã hơn hai mươi năm trôi qua nhưng vẫn nhớ ngày tháng bức ảnh này xuất hiện, đó là một ngày cuối mùa thu, gió se se lạnh và bầu trời cũng phủ màu xám xịt.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...