Tình Ca
Chương 136: Lời Tỏ Tình Bất Ngờ - 2
- yêu à, em xin lỗi, em đến trễ quá . – Thi San ôm l cánh tay Tg Vũ và tựa đầu vào vai , nũng nịu.
Hành động này của cô khiến mọi há miệng trợn mắt vì trước giờ họ chưa từng nghe bạn gái bao giờ.
Tất cả những ai biết và Nhã Tiên đều nh ninh rằng hai họ mới là một cặp, thế nào mà đột nhiên lại biến thành hoa chủ .
- Cô gái này hình như cũng xuất hiện tại tang lễ của mẹ Tg Vũ thì . – Một cô gái rỉ tai bạn trai bên cạnh.
- Ừ. Thảo nào mà quen quen. Nhưng.. kh Nhã Tiên nói cô ta chỉ là giúp việc cho nhà ? – trai ngơ ngác hỏi.
nghệ sĩ cũng ngạc nhiên chẳng kém gì ai. Rõ ràng sáng và chiều nay cô còn chẳng thèm đến mặt xem nó méo hay tròn nữa mà.
Thế nhưng, theo sự ngạc nhiên là cảm giác hạnh phúc dâng trào, cô đang ôm l cánh tay , tựa đầu vào vai và thỏ thẻ nói chuyện với chẳng khác nào một tình nhân.
- Tg Vũ, cô gái này là yêu của ? – Cô gái kia bước lên và cất tiếng hỏi đại diện cho sự thắc mắc của những còn lại.
- Đúng vậy. – chẳng chút do dự, nh chóng trả lời.
Nhã Tiên nghe như thể sét đánh bên tai , vậy mà đứng ở đây và thừa nhận tình cảm này, lẽ nào kh quan tâm đến Tg Minh nữa ư?
Cho dẫu được bí thư chống lưng nhưng ta chỉ giúp về các vấn đề ngoại giao chứ kh thể nào bỏ tiền túi ra cho c ty hoạt động được.
Đêm hôm qua, khi nhờ cô tìm thay thế Thi San thì cô còn tưởng cô đã vượt qua được chướng ngại vật .
- Ôi, tự nhiên em th chóng mặt quá. – Thi San loạng choạng tựa hẳn vào Tg Vũ.
- Chắc em bị trúng gió , để đưa em về.
vội nói lời tạm biệt với chủ nhân bữa tiệc luồn tay ôm l eo Thi San, dìu cô rời trong những tiếng xì xào, ngưỡng mộ , gh ghét , dè bĩu cũng .
Nhã Tiên đứng bất động theo bóng lưng họ. Cô đã hạnh phúc biết bao nhiêu khi nhận l món quà từ , cô đã cảm động biết bao nhiêu khi nhận lời đàn tặng riêng cô một bản nhạc. Đến cuối cùng, lại tặng cô một cú sốc nặng nề thế này.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Cô nhảy cùng nhé. – Tăng Thiện bước đến trước mặt Nhã Tiên và đưa tay ra.
Dù chẳng còn tâm trạng nhảy nhót nhưng thân là chủ nhân bữa tiệc, cô đành kiềm nén nỗi hận đang gào thét trong lòng và nắm tay Tăng Thiện, hòa vào đám đang khiêu vũ.
Trong ánh đèn mờ ảo, cảm nhận được đôi vai cô đang run lên.
Lúc này, chiếc xe bóng láng của Tg Vũ cũng đã rời khỏi cổng nhà hàng sang trọng, tiến thẳng ra đường lớn. Thế nhưng, kh đưa Thi San về nhà mà chở cô đến bờ s ven thành phố.
Th tỏ vẻ lạnh lùng, khác hẳn khi còn trong bữa tiệc nên cô cũng chẳng dám nói gì, chỉ ngồi im như thóc, mặc cho chạy đâu thì chạy.
Chính vì tin chắc trái tim chỉ chứa mỗi bóng hình nên cô mới dám hành động như vậy.
Cô thật kh dám tưởng tượng nếu như ngó lơ cô, cô sẽ ra nữa. Nếu trả lời cô gái kia là "kh" thì cô sẽ xấu hổ mà c.h.ế.t mất.
Nhưng cuối cùng, mọi chuyện đã xảy ra như cô mong đợi, ánh mắt và biểu cảm hụt hẫng trên gương mặt của cô em gái cùng cha khác mẹ khiến cô hả hê vô cùng. Cô cũng mong Nhã Tiên sẽ về mách Triệu Kiến Đức, cho tức trợn mắt lên luôn.
Xe vừa dừng lại, Tg Vũ liền mở cửa và bước xuống, tiến đến cạnh bờ s. Thi San cũng tháo dây an toàn, theo . Khi đứng yên thì cô cũng chẳng dám bước nữa.
Cơn gió đêm thổi tung mái tóc huyền và chiếc váy trắng bồng bềnh cô đang mặc, mang đến cảm giác lành lạnh khiến cô bất giác tự ôm l thân .
- Thi San, ban nãy em làm gì vậy? Em biết đó là sinh nhật của Nhã Tiên mà, em lại đến và nói những lời đó? - đột ngột quay lưng và vào mắt cô, cất tiếng hỏi.
Trái tim Thi San gần như ngừng đập vì kh ngờ lại chất vấn . Lẽ nào, đang trách cô phá hỏng buổi tiệc của Nhã Tiên ? Cô còn tưởng nụ cười ban nãy là vì vui mừng thật.
- Em yêu , Tg Vũ. – Cô rơm rớm nước mắt, đáp lời.
- cơ?
- , em yêu . Em kh muốn mất . Em đã cố gắng chôn sâu mối tình này trong tim nhưng em kh thể tiếp tục được nữa. Khi em th tấm thiệp sinh nhật trên bàn, em đã định bày tỏ với nhưng lại tỏ ra quá lạnh nhạt nên em kh dám. Nhưng mà.. nhưng mà khi , em lại sợ sẽ đến với cô , cho nên.. cho nên..
Cô bật khóc nức nở và kh thể nói thêm được nữa. Cô đã l hết dũng khí để nói ra những lời tự đáy lòng .
Vì lại hỏi ngược lại cô khi cô nói yêu kia chứ? Lẽ nào chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà thay lòng nh như vậy? Lẽ nào đã nghĩ th suốt và nhận ra cần Nhã Tiên để vực dậy Tg Minh? Lẽ nào tình yêu thiên trường địa cửu vốn dĩ kh hề thật?
Chưa có bình luận nào cho chương này.