Tình Ca
Chương 142: Gánh Nặng Trên Đôi Vai Chàng Nghệ Sĩ - 2
- Vậy là sẽ nhiều c nhân, nhân viên bị buộc thôi việc đúng kh? – Châu Ly buồn rầu, cất tiếng.
- Chị tập hợp d sách lại đưa cho em nhé, em sẽ đưa họ sang Hồng Hoan. Bên đó là chỗ quen biết với em và họ cũng đang cần tuyển số lượng lớn nhân lực.
- Ừ. làm ngay đây.
- À, còn một việc nữa.
Tg Vũ mỉm cười, đưa mảnh gi cho Châu Ly, trên đó là tên của các c ty tổ chức sự kiện lớn và các phòng trà d tiếng từng ngỏ lời mời biểu diễn.
- Chị liên hệ với họ và sắp xếp lịch diễn giúp em nhé. Đừng từ chối bất kỳ một show diễn nào. Em đang cần tiền.
Châu Ly gật đầu nh chóng rời .
ngoài vào sẽ cho rằng Tg Vũ là một trai may mắn vì cơ ngơi cha mẹ để lại nhưng m ai biết được những khổ cực và lo lắng mà đang gánh chịu.
Trước đây, chẳng nhận lời biểu diễn kiếm tiền ở bất cứ đâu nhưng giờ vì c ty mà chủ động liên hệ với những nơi từng từ chối.
- Tg Vũ, trưởng thành . Đúng vậy, đã thực sự trưởng thành .
Cô tự nói cho nghe rảo bước về phòng làm việc. Cô biết với mức cát xê ngất ngưỡng mà các c ty này cho trả cho một nghệ sĩ mang tầm thế giới như Tg Vũ là một con số khổng lồ.
Nếu như chạy show trong vòng sáu tháng liên tiếp thì ngay cả khi trả hết nợ cho Triệu Kiến Đức, c ty vẫn xoay sở chứ kh đến nỗi nào. Thế nhưng, đổi lại là sức khỏe của sẽ ảnh hưởng nhiều.
Khi bóng chiều đã lan dần khắp các ngã đường, Tg Vũ mới đứng dậy, rời c ty.
Vẫn là một ngày làm việc mệt mỏi nhưng vẫn cười tươi vì biết cô gái nhỏ đang nôn nao chờ ở nhà. Chỉ cần cô còn ở trong đó, bão tố bên ngoài sẽ dừng lại khi bước qua cánh cổng.
- mệt lắm đúng kh? cần em xoa bóp vai giúp kh? – Thi San bám vào cánh tay Tg Vũ ngay khi vừa bước xuống xe.
- Được, tr thủ hưởng thụ cảm giác được yêu nu chiều.
Lời vừa dứt, Tg Vũ nắm tay Thi San và tiến đến bên bậc thềm, ngồi xuống. Cô mỉm cười, leo lên bậc thềm phía sau nhẹ nhàng bóp vai cho .
Ngoài việc nấu ăn, giặt giũ và giúp thư giãn đôi chút thì cô chẳng thể hỗ trợ bất cứ ều gì liên quan đến c việc cả.
- th thoải mái kh? – Cô vươn về phía trước, gác đầu lên vai , hỏi khẽ.
- thoải mái.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Theo câu nói, quay sang cô. Ở cự ly gần, cả hai đều cảm nhận được làn hơi thở của đối phương đang phả lên mặt .
Mùi hương của cô thoang thoảng hương bồ kết vương trên mái tóc và mùi sữa tắm mang hương dâu ngọt ngào, còn mùi hương trên là mùi mồ hôi sau một ngày làm việc vất vả.
Tuy văn phòng máy lạnh hẳn hoi nhưng kh dùng vì dạo này nhận ra tay chân nhức mỗi khi ngồi quá lâu trong phòng máy lạnh.
- À. tắm xuống ăn cơm. Hôm nay em nấu nhiều món thích, em kh theo thực đơn hàng ngày nữa. Em lộng hành .
Vẻ đáng yêu của cô làm phì cười. , bây giờ cô chẳng khác nào bà chủ của nơi này. vui vì cô đã bước ra khỏi cái vỏ bọc của cô nàng giúp việc và tự do làm những gì cô muốn.
- Thi San.
- Dạ..
Ngay khi cô vừa há miệng thì đã nh chóng xoay và hôn cô. Trong ánh chiều tím chạng vạng trước mái hiên, hình ảnh lãng mạn của đôi tình nhân khiến thời gian dường như ngừng lại. Mỗi lúc Thi San muốn cất lời bảo dừng lại thì càng hôn mãnh liệt hơn, chẳng cho cô cơ hội thoát ra.
- Được Tg Vũ. mà hôn nữa là em cho ngủ một đ.
Cô dùng hết sức đẩy ra đứng phắt dậy.
Mặc dù bị cô xô cho ngã sóng soài ra đất nhưng chẳng giận mà còn bật cười. Xem ra con thỏ trắng đã hóa thành sư tử , mai sau khi cô sinh con thì chẳng biết cô còn hung dữ đến mức nào nữa.
Dùng bữa tối xong, Tg Vũ dẫn cô lên lầu ba và cùng nhau đàn vài bản nhạc. Những ngón tay của họ liên tục gõ trên phím đàn, tạo ra những âm th du dương, ngọt ngào, sâu lắng như chính tình yêu họ dành cho nhau.
Khi giai ệu thần tiên kết thúc, bàn tay tìm đến tay cô, siết chặt. Cô nhẹ nhàng tựa đầu vào vai , lặng ngắm màn đêm tĩnh mịch sau những tấm màn trắng tung bay phất phới trong gió.
- Thi San, định sẽ giúp Ngọc Vy phí phẫu thuật. – xoa nhẹ vào vai cô, thủ thỉ.
- Blake đã ngỏ lời trước chúng ta , sáng qua, cô vừa n tin cho em.
- Thi San à, sau hôm nay sẽ bận, sẽ về khuya và lúc c tác m ngày, em đừng buồn nhé.
- Vâng, cứ yên tâm làm việc. Em sẽ ngoan ngoãn ở yên trong nhà.
Cô làm dám buồn chứ. Tuy kh hỏi nhưng cô cũng biết chuyện Triệu Kiến Đức rút vốn là chuyện trong nay mai. Nói kh chừng, sáng nay ta đã đến Tg Minh .
Cô kh biết bản thân làm vậy là đúng hay sai nữa. Tuy cô thể nhận ra đang hạnh phúc nhưng những nhọc nhằn mà chịu vì tình yêu này thật quá sức của .
Thế nhưng, nếu bây giờ cô hối hận và ra thì cả hai đều kh sống nổi. Kh nhau, và cô đều như những cái xác vô hồn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.