Tình Ca
Chương 156: Người Tình Kim Cương - 2
- Thi San, đừng bao giờ nghĩ đến việc rời xa dù chỉ là một phút. sẽ kh tha cho em đâu.
Vẻ mặt nghiêm túc của Tg Vũ khiến Thi San hơi chút sợ hãi. Lẽ nào biết rõ cô đang suy nghĩ gì ? Cô khe khẽ gật đầu, ngón tay áp út dần duỗi ra để chiếc nhẫn tiếp tục tiến vào.
- Tg Vũ, thực ra.. thực ra em luôn cảm th lỗi. Trước đây, Nhã Tiên và Triệu Kiến Đức đã cảnh báo em m lần về chuyện sẽ rút cổ phần đầu tư nếu em cố chấp ở bên . Em.. em làm khổ .
- Đồ ngốc, kh ngay từ đầu em đã làm khổ ? Ngay từ lúc em tặng hoa hồng cho sau đó tránh như tránh tà thì em đã làm khổ . Mãi đến hôm sinh nhật Nhã Tiên thì mới hết khổ.
Nghe Tg Vũ nhắc lại kỷ niệm với giọng dỗi hờn mà Thi San chẳng nhịn được cười. Cô đang lo cho mà lại lái chuyện này đâu chẳng biết.
vẻ như ngoài việc cô cự tuyệt tình cảm của và khiến bản thân bị tổn thương thì cho dẫu cô làm ều gì sai, cũng kh để trong lòng, kh trách, kh càu nhàu hay la mắng.
Ở bên khiến cô cảm th bản thân thật vô dụng, bao nhiêu việc nhỏ, việc lớn, đều lo toan cả .
- Em ước gì học thức một chút, ít ra cũng phụ bợ được c việc giúp . – Cô phụng phịu, hai chân đong đưa qua lại.
- Đối với , em quý giá hơn bất cứ thứ gì trên đời này. Tiền tài và địa vị xã hội cũng kh quý bằng em. Mong em nhớ rõ ều này và đừng than vãn nữa. - đưa hai tay ôm l mặt cô, ép cô thẳng vào mắt .
Hai đôi mắt nhau thật lâu dần dà, khoảng cách giữa hai càng lúc càng thu hẹp. Làn hơi thở ấm áp thơm mùi hương nam tính liên tục phả vào mặt khiến Thi San khép mắt vì quá hồi hộp.
Thế nhưng giây phút làn môi nóng bỏng áp sát vào môi cô, cảm giác hồi hộp liền tan biến, chỉ còn lại đam mê cùng khát khao.
Sau những chiếc hôn ngắn tưởng chừng như thoáng qua, Tg Vũ trao cô nụ hôn nồng nàn, thật lâu, thật sâu khiến đầu óc cô trở nên mụ mị, quên hết mọi thứ trên đời và chỉ còn biết thôi.
Cô vòng tay ôm l cổ , nhiệt tình đón nhận cũng như đáp lại cử chỉ yêu thương say đắm này.
Trong lúc Thi San đang cố gắng hít thở khi vừa bu tha môi cô thì những nụ hôn say đắm lại tiếp tục quấn quýt trên vành tai cô và từ từ trượt xuống cổ khiến toàn thân cô gần như tê liệt.
- à. – Cô cấu chặt những đầu móng tay vào vai khi nhận th môi đang chạm vào xương quai x của .
- À. hơi quá đà thì . Chúng ta nên để dành cho đêm tân hôn. – vội bu cô ra, vừa cười vừa nói.
Thi San nhận th trong ánh mắt Tg Vũ một chút gì đó hụt hẫng. Cô biết cho dẫu là đàng hoàng, đứng đắn và hơi chút cổ hủ nhưng khi ở cạnh một con gái mà yêu thì m ai giữ được bình tĩnh. Hơn nữa, và cô đã xa nhau một tuần.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thế nhưng, cô vốn là một cô gái quê đúng nghĩa, cho đến lúc nắm tay bước vào lễ đường thì cô kh thể quá giới hạn, những nụ hôn ướt át đã là giới hạn của cô trong lúc này.
- Em ngủ trước , chợt nhớ còn một số tài liệu cần xem qua.
Cô thở dài ảo não theo bóng lưng yêu khuất dần sau cánh cửa. đang giận cô kh? Nỗi ám ảnh về chuyện tình của mẹ vẫn chưa bao giờ phôi phai trong cô dù rằng cô tin Tg Vũ sẽ kh giống Triệu Kiến Đức.
Qua hết mười phút sau, Thi San rón rén đến thư phòng để lén . Cô phát hiện ra kh hề xem hồ sơ như nói mà chỉ ngồi mân mê m chậu cây cảnh nhỏ và tự mỉm cười.
Nụ cười đó của cũng đã xóa cái suy nghĩ bỏ về phòng của Thi San. Cô lững thững quay lại phòng trèo lên giường, đắp chăn, nhắm mắt.
Dù đã dặn lòng thức chờ Tg Vũ nhưng cuối cùng Thi San ngủ quên mất. Đến nửa đêm, khi cô giật thức giấc thì nhận ra đã quay lại từ bao giờ và đang nằm sau lưng cô.
Cánh tay vẫn luồn dưới đầu cô và tay kia vẫn ôm trọn cô sát vào lòng như bao lần. Hóa ra, cô đã lo thừa, kh hề giận.
- Em mất giấc à? – hỏi trong tiếng ngáp vì nhận th cô cứ trằn trọc.
- À. chưa ngủ ? – Cô vội quay lại đối diện với , thì thầm.
- Bây giờ ngủ đây.
đôi mắt nhắm nghiền trong khi nói của , cô suýt chút phì cười. Dưới ánh đèn ngủ mờ mờ tỏ tỏ, gương mặt với những đường nét hài hòa khiến cô mê mẩn ngắm .
Bàn tay nhỏ bé chầm chậm đưa lên, nhẹ vuốt ve mái đầu đàn . Tiếp đó, cô cố rướn , chủ động đặt lên môi một chiếc hôn vụng về. Cô muốn nói rõ nỗi lòng cho hiểu nhưng lại chẳng biết dùng từ nào để diễn tả.
- Ngủ Thi San, cuối tuần này, đưa em đăng ký kết hôn nhé. – Tg Vũ vỗ về lưng cô, cất tiếng dịu dàng.
- Vâng.
Thi San khẽ đáp và rúc đầu vào n.g.ự.c , cảm nhận từng nhịp tim đang đập rộn ràng vì hành động của .
- Tg Vũ, thực ra.. thực ra vì là đàn đầu tiên, cho nên.. cho nên.. em.. em hơi sợ, em chưa .. chưa ..
cúi xuống, dùng nụ hôn ngọt ngào ngăn chặn câu nói lấp lửng chưa trọn nhưng rõ ý của cô. Lúc sắp bu ra, còn cố ý cắn nhẹ lên môi cô một cái.
- Được , hiểu mà. Chúng ta ở với nhau cả đời, kh cần vội.
Chưa có bình luận nào cho chương này.