Tình Ca
Chương 171: Hạnh Phúc Của Hy Sinh - 1
Suốt một tuần liền, ngày nào khi về đến nhà, Ngọc Vy đều th một phần thức ăn treo trước cửa và một mảnh gi nhỏ kèm theo.
Tuy trước mặt Blake, cô luôn tỏ ra lạnh lùng và kh thèm đọc, chỉ l thức ăn vì sợ bỏ phí sẽ mang tội nhưng làm kh ra tâm tư của cô chứ.
Hôm nay, vẫn như mọi ngày, Th Phong lại đến, treo m chiếc bánh bao nóng hổi lên cửa rời .
Những ngày này, ngoài thời gian giảng dạy ở Học viện, rảnh ra là lại lang thang khắp phố phường. cũng chẳng biết muốn đâu nữa, chỉ lái xe vòng vòng, ngó lung tung mà thôi.
Đang đậu bên lề đường, thẫn thờ ngắm những đôi tình nhân âu yếm nhau trên hàng ghế đá c viên thì tiếng chu ện thoại bất ngờ reo lên kéo về với thực tại. Nhác th tên gọi là Thi San, liền bấm nghe.
- đây Thi San.
- Th Phong, hôm nay Blake dự định sẽ cầu hôn Ngọc Vy đ. Nếu kh gì thay đổi thì tuần sau cô bay sang nước ngoài . – Giọng Thi San gấp gáp.
- Cầu.. cầu hôn ?
- , ban nãy em và Tg Vũ th Blake mua nhẫn kim cương gọi ện hẹn Ngọc Vy đến vòng quay Mặt Trời trong c viên giải trí.
Cảm giác hồi hộp và lo lắng xâm chiếm trái tim Th Phong. kh nghĩ mọi chuyện lại tiến triển nh đến mức này.
Sau khi chào tạm biệt Thi San, cúp máy và lái xe thẳng đến c viên giải trí.
Tình cảm dành cho Thi San chỉ chớm nở vài tháng mà còn buồn nhớ, huống gì là Ngọc Vy đã yêu thầm suốt bao nhiêu năm.
kh muốn cô nhắm mắt đưa chân để nửa đời sau hối tiếc, kh tin cô dễ dàng quên như vậy.
C viên giải trí vào khung giờ này vô cùng đ đúc. Những ánh đèn nhiều màu phần nào hạn chế tầm của Th Phong.
Thi San chỉ nói Blake hẹn Ngọc Vy ở vòng quay Mặt Trời nhưng kh biết chính xác là phía trước hay phía sau thành thử chạy qu nhiều vòng để tìm cô.
Khi đồng hồ ểm chín giờ tối thì Ngọc Vy cũng vừa đặt chân vào c viên. Cô hồi hộp bước nh đến chỗ hẹn.
Hôm nay Blake kh đến trung tâm dạy trang ểm nên cô cứ nghĩ bận việc gì đó, nào ngờ khi cô vừa tan học thì n tin bảo cô tới đây vì chuyện muốn nói.
Đang lúc cô đảo mắt xung qu thì một bóng lưng quen thuộc đột ngột xuất hiện trước mặt khiến cô sững sờ. vẻ như cũng đang tìm ai đó.
Rõ ràng Blake bảo đang đứng trước vòng quay nhưng tại cô th lại là Th Phong chứ.
Nhác th Th Phong về phía , Ngọc Vy hốt hoảng quay lưng và bước thật nh. Khổ nỗi cô chưa được bao xa thì đã bị cánh tay rắn chắc của giữ lại.
- Ngọc Vy, cần nói chuyện với em. – Th Phong vừa thở hổn hển vừa nói.
- Em sẽ kh quay về đó đâu. đừng phí thời gian nữa.
Cô vùng mạnh, thoát khỏi và chạy vụt . Khỗ nỗi vì quá đ nên cô chẳng thể chạy một lèo được, cứ lạng bên này, lách bên kia, đôi khi còn dừng lại tránh đám trẻ con chạy loạn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Th Phong cũng chẳng khá hơn Ngọc Vy là m, cứ mỗi khi gần tiếp cận được cô thì lại bị đám đ c ngang, liên tục chụp hụt.
Cuối cùng, vì tránh một thai phụ mà mất đà, ngã sóng soài ra đất.
- gì ơi, kh? – M cô gái trẻ xúm xít lại hỏi han vì th vừa ngã quá ư đẹp trai.
- Ngọc Vy.
Tiếng hét của Th Phong khiến Ngọc Vy dừng bước. Trong ký ức của cô, chưa bao giờ nói lớn.
Các cô gái nghe gọi tên ai đó thì dần dà tản ra và đưa mắt xung qu.
Khoảnh khắc quay đầu lại, nỗi xót xa dâng trào trong lòng Ngọc Vy khi cô th đàn yêu đang ngồi dưới đất, ánh mắt chứa đầy tủi hờn cùng trách móc.
Cô vội vàng chạy đến và đỡ đứng lên.
- đuổi theo em làm gì? Chân gãy tiếp thì làm đây? – Cô bật khóc nức nở.
- Biết chân bạn trai mới gãy mà còn bày đặt giận hờn õng ẹo chạy làm gì kh biết? – Một cô gái cất tiếng chỉ trích.
- Đúng đó, cô thể đối xử với một đàn cực phẩm như vậy chứ? phúc mà kh biết hưởng. – Một cô gái khác tiếp lời.
- Là do tổn thương cô trước. – Th Phong vội vàng bênh vực Ngọc Vy.
Đám đ họ vài giây nữa nh chóng tản ra. Ngọc Vy nghe rõ những lời khen ngợi Th Phong vẫn còn văng vẳng cất lên.
Cô cảm th thật tủi thân vì chỉ cần cái mác đẹp trai, cáo ráo, học thức là mọi đều lao vào bênh vực , cho là đúng.
- được kh? – Cô lau vội giọt lệ vương trên khóe mắt và hỏi nhỏ.
- Hơi đau. Em dìu đến ghế đá ngồi một chút nhé. – làm ra bộ dạng đáng thương, hạ giọng năn nỉ cô.
Ngọc Vy khẽ gật đầu choàng tay qua vai , cẩn thận dìu từng bước. Ở cự ly gần, cô ngửi rõ mùi hương nam tính đặc trưng tỏa ra từ cơ thể .
Đôi nam nữ như rùa bò, hết tận mười phút mới tới được ghế đá.
- Em gọi ện cho Th Trà nhé, cô sẽ nhờ ba bảo tài xế riêng đến lái xe của về.
Vừa nói, Ngọc Vy vừa cho tay vào túi xách lục lọi nhưng chưa cầm được chiếc ện thoại thì Th Phong đã ngăn cô lại.
- Đừng, ngồi một chút là ổn thôi. Th Trà mới xuất viện, kh muốn ba mẹ thêm lo lắng.
- Cô bị bệnh ?
- Nó bị tai nạn, cũng kh nghiêm trọng lắm, chấn thương phần mềm và rách da đầu. - Giọng chùng xuống, buồn rười rượi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.