Tình Ca
Chương 182: Buông Tay - 2
Tăng Thiện cũng buồn nỗi buồn của Tg Vũ. Nhà cửa cao sang đến m thì cũng hóa hoang tàn, lạnh lẽo khi trái tim của chủ nhân nó đã chẳng ở trong đó.
biết mai này, khi Thi San cất bước trên những con đường nơi xứ lạ thì tâm tư của Tg Vũ cũng chỉ hướng về đất khách mà thôi.
Sáng nay, cô n tin cho , th báo rằng cô đã may mắn được Matthew trúng và cô cũng đã quyết định sẽ theo ta để thực hiện mơ ước của bản thân.
- Chiều nay rảnh kh? Đi ăn uống với nhau một bữa trước khi lên giường bệnh viện nhé. – Tg Vũ lên tiếng đề nghị.
- Năm giờ chiều thì bận đón mẹ và hôn thê tương lai , ngày mốt nhé.
- Được.
Tg Vũ đứng dậy, bắt tay Tăng Thiện rời phòng, thang máy xuống tầng trệt. Ngay lúc vừa đến sảnh chính thì chạm mặt Nhã Tiên. th cô gầy nhiều, da dẻ x xao.
- khám bệnh ạ? – Cô chủ động tiến đến và hỏi han trước.
- Ừ, khám tổng quát định kỳ thôi. Còn em?
- À. Em.. em thăm đứa bạn đang ều trị ở đây. – Cô ấp úng trả lời.
- Vậy em lên .
gật đầu, giục cô toan cất bước nhưng cô đã nh tay nắm l tay áo , giữ lại.
vẫn luôn một vị trí nhất định trong lòng cô dù trái tim cô bây giờ đang lưu luyến một hình bóng khác. Cô vẫn muốn được trò chuyện và uống nước cùng như những bạn bè thân thiết.
- Chúng ta đến quán cà phê một chút được kh ? Em cảm th giữa chúng ta ngày càng xa cách. – Cô cúi đầu, nhỏ giọng nói.
- Cũng được.
Khung cảnh tình cảm này đã thu hết vào tầm mắt Tăng Thiện khi mới từ thang máy bước ra.
Đã lâu kh th Nhã Tiên nên vui vì cô xuất hiện ở đây dù rằng chỉ thể ngắm cô một cách vội vã, thoáng qua.
Quán cà phê vào giấc gần trưa khá vắng khách vì giờ này, mọi đều đã làm, học hết cả , chỉ còn lác đác vài khách đang miệt mài vào màn hình máy tính.
Những vị khách này thường chọn quán cà phê làm nơi làm việc của , kêu một ly nước và ngồi suốt m tiếng để xài ké ện và wifi.
- Hôm nay em kh học à? – Tg Vũ hỏi khi đã gọi xong đồ uống.
- Em trốn học. – Cô tủm tỉm cười, đáp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tg vũ hơi ngạc nhiên khi th cô chọn nước cam thay vì cà phê như mọi lần. Dù vậy thì vẫn kh hỏi. Lúc này đây, mới để ý và nhận ra giữa cô và con gái yêu những đường nét khá giống nhau.
Thi San giống mẹ nhiều nên nếu kh kỹ sẽ kh nhận ra những đặc ểm hao hao Triệu Kiến Đức trên gương măt th thuần của cô.
- Chị Thi San.. kh cùng ? – Nhã Tiên ngập ngừng hỏi.
- Kh.
- À. .. gặp Tăng Thiện kh?
- , làm xét nghiệm m.á.u cho mà. Hình như chiều nay năm giờ, ra sân bay đón vị hôn thê đ.
- ạ? hôn thê ? – Giọng Nhã Tiên lạt hẳn vì quá bất ngờ.
- Ừ, hứa hôn từ nhỏ. Nghe bảo mẹ giục cưới .
Bàn tay Nhã Tiên siết chặt l gấu váy, nổi lên những đường gân x. Nếu Tăng Thiện đã hôn thê thì tại còn quan tâm cô, theo cô làm gì để xảy ra chuyện kh mong muốn trong khách sạn. Đứa bé trong bụng cô làm đây?
Qua bao nhiêu đêm suy nghĩ, hôm nay, cô l hết can đảm và vứt bỏ tự trọng đến đây chỉ vì muốn cho em bé một gia đình hoàn chỉnh, đầy đủ tình thương cha mẹ, nào ngờ hôm nay lại là ngày đón hôn thê.
Vẻ bất an, thẫn thờ của Nhã Tiên đã phần nào cho Tg Vũ biết được cô cũng cảm tình với Tăng Thiện, nếu kh, với tính cách của cô, cô đã chẳng mảy may quan tâm dù nghe tên bác sĩ sẽ tổ chức đám cưới trong chiều nay.
- Nhã Tiên à, mối quan hệ giữa và em chỉ thể đến mức này thôi. mong em thoát khỏi quá khứ và mở lòng đón nhận tương lai. Th xuân của con gái kh kéo dài, hy vọng em đừng lãng phí.
vừa dứt lời thì nước mắt cô cũng tuôn rơi, kh vì cảm giác đau lòng tiếc nuối vì kh thể được trái tim mà là vì cô tủi thân và cảm động.
Sau bao nhiêu chuyện xảy ra, vẫn quan tâm cô như đứa em gái nhỏ năm nào, kh hề hận hay ghét bỏ.
Bàn tay cô từ từ di chuyển lên trên và chạm vào bụng , nơi một mầm sống đan hồn nhiên lớn dần theo từng ngày.
Chuyện đáng xấu hổ này, cô kh thể nói ra với nên lòng cứ hoài nặng trĩu những lo lắng cùng sợ hãi.
- à, em thể gặp được nào tốt với em như nữa kh? – Cô mếu máo hỏi.
- Một khi em mở lòng thì em sẽ nhận ra đó thôi.
th tin n của Châu Ly, Tg Vũ mới chợt nhớ ra cuộc hẹn với giám đốc của c ty đối tác nên dẫu muốn nán lại đến khi Nhã Tiên bình tĩnh nhưng đành nói lời tạm biệt và nắm l tay cô thay cho lời an ủi.
Khi chỉ còn lại một , cô mới dám phóng tầm mắt sang bệnh viện đối diện, nơi ô cửa được phủ màn trắng của căn phòng trên tầng lầu thứ năm. Chỉ cách một đoạn đường ngắn nhưng cứ ngỡ như xa xăm tận chân trời nao.
- Tg Vũ, em kh đủ can đảm. đã kh làm phiền em suốt hai tháng qua .
Chưa có bình luận nào cho chương này.