Tình Ca
Chương 187: Phi Trường Mùa Đông - 1
Đã hai tuần trôi qua kể từ cái đêm Thi San gặp Matthew. Sáng hôm nay, khi nhận l visa từ tay thì cô mới nhận ra thời gian kh trôi lâu như cô tưởng. cũng đã đặt vé máy bay, giờ khởi hành là tối ngày mốt.
Bản thân cô cũng chẳng đồ đạc gì cần th lý, chỉ là một chiếc đệm nhỏ, chăn, gối và cái bếp ga mini, chiếc quạt máy, vài cái nồi, chén, đũa. Thế nên, cô quyết định tặng chúng lại cho chị gái ở phòng kế bên.
- nghe đây Thi San. – Giọng Tăng Thiện dịu dàng cất lên bên kia đầu máy.
- Tăng Thiện à, ngày mốt bay . Thời gian qua thật sự cám ơn nhiều. Mai này nếu thành c, sẽ quay lại và gặp , còn nếu thất bại thì sẽ ở bên đ luôn.
- Cô nhất định sẽ thành c, Thi San à, cố lên nhé, cô là cô gái mạnh mẽ nhất mà từng biết. Tiếc quá, hôm đó vướng lịch c tác , nếu kh, sẽ đến tiễn cô.
- Đừng đến, sợ sẽ khóc mất. Vậy nhé, lẽ qua đó sẽ kh liên lạc với được đâu. Matthew nói sẽ bị nhốt trong hai năm.
Tăng Thiện hạ chiếc ện thoại xuống ngay khi cuộc gọi vừa kết thúc. đưa đôi mắt ủ dột đàn đang nằm nhắm mắt trong phòng cách ly.
Các thủ tục hoàn tất nh hơn tưởng tượng, lẽ khi Tg Vũ được phép ra khỏi căn phòng này thì Thi San cũng đã bắt được nhịp sống nơi xứ .
Khi màn đêm bu xuống, Thi San lại bước trên con đường hắt hiu ánh đèn quen thuộc để đến phòng trà và trình diễn lần cuối trước khi nghỉ việc.
Cô cảm th áy náy vì chưa làm được bao lâu mà đã rời . Thế nhưng, chủ quán kh những kh trách mà còn động viên cô cố gắng tỏa sáng với đam mê.
Giây phút nốt nhạc cuối cùng lịm dần thì cô cũng đứng dậy và nói lời cảm ơn cũng như tạm biệt những vị khách đã luôn yêu mến, tặng hoa, vỗ tay ủng hộ .
Những lời nói chân thành của cô chạm tới trái tim của tất cả những đang hiện diện bên dưới sân khấu làm ai cũng sụt sùi cảm động.
- Mai này cô nổi tiếng , thành tài thì đừng quên phòng trà nhỏ này nhé, hãy ghé và biểu diễn cho nở mặt nở mày với mọi . – chủ quán đưa xấp tiền lương cho cô và cười toe toét, dặn dò.
- Vâng ạ.
Thi San cúi chào lần nữa cất bước quay lưng.
Như bao đêm đ đã qua, đêm nay, gió vẫn lạnh và bầu kh khí vẫn ảm đạm. Tiếng gót giày của con gái khua đều xuống lòng đường vắng vẻ.
Cô đưa tay kéo chiếc khăn quàng sát vào cổ , tự tìm chút hơi ấm giữa nỗi cô đơn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cách đây m hôm, Tăng Thiện đưa cô về quê thăm mộ bà và mẹ cô đưa cô mua sắm nhiều quần áo, giày mùa đ để cô mang theo vì thời ểm này, ở nước bạn lạnh, tuyết rơi phủ trắng trời, dày cả lớp.
Suốt thời gian qua, mặc dù cô ở cách khá xa nhưng vẫn thường xuyên lui tới, mua các món ngon và bổ dưỡng cho cô cũng như an ủi, động viên cô vượt qua nỗi đau của mối tình đầu đời tan vỡ.
là duy nhất khiến cô tin một tình bạn thật sự giữa nam và nữ, kh hề đan xen tình yêu đôi lứa.
Cô cố bước thật chậm để lưu lại con đường này vào trong vùng kỷ niệm của riêng . Qua ngày mai, cô sẽ kh trên con đường này nữa, hai năm, ba năm sau cũng chưa chắc gì cô sẽ quay trở lại.
Những gì thuộc về thành phố hoa lệ này đều khiến cho cô nhớ về , một con đường vắng, ngọn đèn cao áp, bến s u buồn và cơn mưa đêm hè đều ghi khắc hồi ức ngọt ngào lẫn đớn đau.
Ngày cuối cùng ở thành phố, Thi San thu dọn tất cả đồ đạc mang sang tặng chị gái phòng bên cạnh đón taxi đến căn phòng trong khách sạn gần sân bay mà Matthew thuê cho .
Lúc ngang bưu ện, cô ghé vào, gởi lá thư cho Ngọc Vy. Cô kh dám đối diện cô bạn để nói lời chia tay vì sợ bản thân sẽ khóc, nước mắt cô đã rơi vì đàn đó quá nhiều .
Đúng bốn giờ chiều, Matthew và Thi San trả phòng chất hành lý lên taxi, di chuyển sang sân bay. Sau khi hoàn tất các thủ tục, cô lững thững băng sang bên kia đường và tựa vào lan can, bao quát xung qu.
Thi San đã từng muốn được máy bay nhưng kh là trong tâm trạng rối bời này. Rốt cuộc cô đang tìm ước mơ hay đang chạy trốn quá khứ đau thương?
Đôi mắt nhuốm sầu chằm chằm vào những tòa nhà phía xa, cô cứ ngỡ như đó là những tòa nhà mà cô đã từng th vào mỗi buổi chiều tối tựa cửa tr ngóng Tg Vũ làm về.
Dải mây xám ngắt che lấp vầng dương vốn đã lu mờ vì khói sương chiều đ. Hàng cây bên dưới trút tàn lá khô trong cơn gió lạnh tản mác về muôn phương. Khung cảnh tịch liêu, tiêu ều càng khiến cô nhớ da diết.
Nếu đem nỗi hận và yêu lên bàn cân so sánh thì rõ ràng là cô yêu nhiều hơn, chỉ là đã bỏ cô ra khỏi tim mất .
- Vào thôi Thi San, sắp đến giờ bay . – Matthew tiến đến cạnh cô và nhẹ nhàng cất tiếng.
- Matthew à, hãy đào tạo thật nghiêm khắc nhé. muốn trở thành một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng. – Cô nói trong khi mắt vẫn vào khoảng kh trước mặt.
- Tất nhiên . Chính vì niềm tin ở cô nên mới ngỏ lời hợp tác, nào.
nắm l tay cô và dẫn vào khu vực phòng chờ. Những bước chân cuối cùng dưới bầu trời quê hương khiến tâm tư cô dâng lên niềm cảm xúc khó tả, nửa muốn ở lại, nửa muốn rời .
Thế nhưng, cô còn lý do nào để ở lại chứ? Cô đã từng tưởng tượng Tg Vũ sẽ đột ngột xuất hiện và đưa cô trở về nhưng ều đó vốn dĩ là vô vọng, bên cạnh đã cô gái khác .
Chưa có bình luận nào cho chương này.