Tình Ca
Chương 27: Vòng Quay Mặt Trời - 1
Hoàng hôn đã dần lan xuống những con đường nhộn nhịp giữa lòng thành phố, hai bên đường, đèn lác đác bật sáng dần dà trở nên lung linh khi những ểm ăn uống, vui chơi giải trí đã bắt đầu hoạt động.
Chiếc ô tô chầm chậm tấp vào một cửa hàng giày thời trang nữ dừng lại trước đôi mắt mở to vì ngạc nhiên của Thi San. Cô đang lo lắng về trễ sẽ kh kịp chuẩn bị cơm tối cho cả nhà mà còn ghé vào đây làm gì kh biết.
Tuy chẳng rành đường sá nhưng cô cũng cảm nhận được là cố tình chạy vòng vòng bởi lúc tầm bốn mươi lăm phút mà về thì một tiếng m đồng hồ còn đang ngoài đường thế này.
Đang như ngồi trên đống lửa thì Tg Vũ đột nhiên quay sang, tháo dây an toàn khỏi Thi San bảo cô theo vào trong.
Kh dám hỏi cũng chẳng dám hối nên cô đành lẽo đẽo bám gót . Thầm nghĩ thân là đàn mà lại vào nơi bán đồ cho nữ hẳn chắc c là mua quà tặng bà chủ hay bạn gái .
- Chào , chào chị, chị mua giày ạ? – Cô nhân viên trẻ tuổi gương mặt tròn và làn da trắng lễ phép cúi chào, cất tiếng.
- Ừ, để chúng dạo một vòng xem ?
Nói , tự nhiên, Tg Vũ nắm tay Thi San và dẫn cô đến chiếc tủ kính dài, bên trong trưng bày vô số các mẫu giày thời trang nữ tuyệt đẹp, sang chảnh và vô cùng đẳng cấp, những chiếc giày mà trước đây, cô chỉ thể mường tượng trong giấc mơ khi những cô diễn viên trong chiếc ti vi nhà hàng xóm chưng diện.
- Em chọn vài đôi . – Tg Vũ Thi San, dịu dàng cất lời.
- Em.. biết gì đâu mà chọn ạ? Em kh biết ta thích kiểu gì cả. – Cô ái ngại đáp, đôi mắt lại về nơi những đôi dép quai hậu kiểu dành cho học sinh nằm mé bên kia.
- Trời ạ, em thích là được, mua cho em mà, ta nào chứ?
Biểu hiện cùng đoạn hội thoại ngố tàu của đôi nam nữ vô tình lọt vào tai lẫn mắt cô nhân viên gần đó khiến cô nàng nhịn kh nổi, tủm tỉm bụm miệng cười, thầm nghĩ chắc đây là cặp hoàng tử lọ lem thời hiện đại.
đàn thì biết ngay ta mang mác con nhà giàu , còn cô gái bên cạnh tuy diện đồ cũng khá ổn nhưng phớt qua sẽ biết ngay đích thị là nhà quê lên tỉnh.
Th nữ khách hàng cứ trân mắt bạn trai, cô nhân viên liền chủ động tiến tới, nhỏ nhẹ ngỏ lời để l vài mẫu giày cho Thi San thử và Tg Vũ vui vẻ đồng ý vì coi bộ cô nàng nhà quê dường như chẳng biết lựa kiểu gì.
Ngồi trên chiếc ghế lùn mà Thi San cứ run cầm cập, để mặc cho cô gái trẻ chăm chút mang giày vào chân .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô kh biết lý do gì mà Tg Vũ lại xách cô vào đây mua giày nữa, càng quan tâm thì cô càng th sợ hãi vì từng nghe ta bảo chẳng ai cho kh ai cái gì bao giờ.
- Chị mang m mẫu giày bít đầu này hợp đ ạ. Chị đứng lên xem thoải mái chân kh ạ.
Dứt lời, cô nhân viên dạt sang một bên, nhường khoảng trống cho khách hàng. Thi San vội đứng dậy và cẩn thận bước vài bước, tuy giày êm nhưng vì chưa bao giờ gót cao thế này thành thử cô nàng cứ chới với, thay vì uyển chuyển lại trở nên cứng ngắc vì gồng .
- Á. Cẩn thận.
Sau tiếng la của nữ nhân viên bán giày thì Thi San cũng ngã xuống vì trật gót. Cô chẳng biết trời trăng mây gió gì nữa, chỉ nghe tiếng nữ cùng tiếng nam xoắn xuýt hỏi han . Đến lúc hồn nhập về và định thần lại mới th bản thân đang nằm trên tay Tg Vũ.
bế cô đến đặt xuống trên chiếc ghế và cởi đôi giày ra khỏi chân.
- Chắc kh đâu, xoa một chút sẽ hết đau thôi.
Giọng nói ấm áp ân cần cùng cử chỉ dịu dàng đến từ nghệ sĩ vốn là ngôi chói lọi trong lòng bao thiếu nữ khiến Thi San bất giác xao xuyến mặc dù trước đó m phút còn lo lắng, sợ hãi . cao sang thế nào, cô là biết rõ nhưng hạ cúi xuống xoa nắn chân cho cô thế này thật là ều kh tưởng.
- Em bớt đau chưa?
vừa hỏi vừa thổi nhè nhẹ vào bàn chân chẳng m nuột nà. Hành động ngỡ chỉ trong những thước phim lãng mạn khiến cô nhân viên trẻ cũng bùi ngùi cảm động, chút niềm tin nho nhỏ về tình yêu kh phận biệt sang hèn len lỏi trong trái tim.
- Cảm ơn , em đỡ . – Thi San lí nhí đáp và rút chân về.
- Hôm trước mẹ định mua cho em nhưng vì kh nên khó, tại hôm nay tiện thể em cùng nên đưa em vào thử luôn.
Tg Vũ nhẹ nhàng giải thích vì nhận ra Thi San kh thoải mái. Cô quá hiền cũng như rụt rè nhút nhát, cũng đâu thể tơm tớp mà bảo với cô rằng vì th thích cô nên muốn chăm sóc, sắm sửa cho cô bằng khác, sợ nhỡ đâu cô khiếp vía, đêm hôm ôm đồ bỏ chạy thì lại khổ thân cho cả hai.
Trả tiền ba đôi giày xong, Tg Vũ trao cái bịch cho Thi San cùng nhau rời khỏi cửa hàng. Lúc này, trời hoàn toàn tối hẳn, nỗi lo trong lòng cô dâng lên gấp bội, cắn môi, cắn răng một hồi đánh liều cất tiếng.
- Tg Vũ, giờ về nhà chưa ? Cơm tối..
- Hôm nay em được nghỉ nấu cơm tối, vì bận cùng mà, em yên tâm, n tin cho mẹ . Mẹ cũng nhận lời ăn cùng đối tác, còn hai tụi giờ ghé đâu ăn luôn cho tiện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.