Tình Ca
Chương 33: Căn Bếp Ấm Cúng - 1
Về đến nhà, Thi San tr thủ nấu mì cho cả hai ăn, vốn cô dùng trễ hơn cũng được nhưng vì lo Tg Vũ đói bụng nên kh thể chậm thêm.
Sức khỏe chẳng m tốt, đói quá sợ lại xỉu ngang xỉu dọc thì khốn. Hôm qua, lúc cùng nhau lên đỉnh vòng quay cao nhất , đột nhiên choáng váng đã khiến cô kinh hãi lắm .
hai tô mì bò tôm, rau giá đầy đủ như hình minh họa mà Thi San chỉ biết cười khổ trong lòng, này tính ra còn hơn tiền phở nữa chứ đùa đâu.
Ví như Tg Vũ cứ ở nhà mãi thế này, cô e cuối tháng tiền chợ cũng chẳng còn cho đút túi riêng nữa.
- Em ăn giúp ít thịt và m con tôm nhé, kh ăn được nhiều.
Tg Vũ vừa nói vừa cẩn thận gắp các thứ sang tô của Thi San. kh ăn được nhiều là sự thật nhưng hơn nữa là do th tô của cô quá ít tôm thịt, chẳng thuận mắt.
- uống thuốc th đỡ hơn chút nào kh? À, mà chỉ mới uống nhỉ? Em quên mất, mà tác dụng nh thế được.
Thi San tự hỏi và lại tự trả lời vì hành động quan tâm của đối diện khiến tim cô nhảy nhót kh yên, hồi hộp đến khó thở.
Cô nào biết lời của đã sưởi ấm cõi lòng ai kia, còn khiến ngọn lửa tình vừa nhen nhúm trong cớ bùng lên mãnh liệt.
- th đỡ nhiều, cám ơn em, Thi San. – Tg Vũ khẽ mỉm cười, dịu dàng cất tiếng.
Biết mặt sẽ khiến Thi San kh thoải mái, còn run lập cập và hay đánh đổ đồ nên sau khi dùng bữa xong, Tg Vũ liền trở lên lầu đọc sách.
Trong tâm tưởng của lúc này đang mường tượng ra khung cảnh cô với cùng song tấu một bản nhạc tình giữa cánh đồng hoa vàng rực nắng.
Giá như cô cũng thích lướt trên những phím đàn kia thì hay biết bao, sẽ dạy cô và hiện thực hóa giấc mơ xa vời này.
Bản thân Tg Vũ cũng chẳng thể ngờ, tình yêu mà luôn nghĩ sẽ khó khăn để tìm kiếm kia lại đến bên đời một cách nhẹ nhàng như vậy.
chỉ biết rằng thích ngắm Thi San và cảm giác đỗi bình yên khi biết cô đang hiện diện bên , kh còn lý do nào khác.
Đặt cuốn sách về lại trên giá gỗ, Tg Vũ cất bước toan lên tầng ba dạo vài khúc nhạc nhưng vì nhớ cô nàng giúp việc quá, quyết định qu xuống, l kéo và đảo ra vườn cắt cành tỉa lá với ý đồ lén cô qua khung cửa sổ.
Ở trong bếp, Thi San mải tất bật mà chẳng hay kẻ tình si đang đắm đuối . Thường thì đàn tr sẽ quyến rũ nhất lúc đang tập trung làm việc, còn phụ nữ là thu hút nhất trong lúc đang nấu nướng. Vậy nên, Tg Vũ càng ngắm càng say.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ban đầu tỉa cây ở tuốt phía xa nhưng cứ từ từ mà sấn tới gần. Cuối cùng thì dừng lại ngay bên cây ch sát mép cửa. Ấy là cái cây tội nghiệp cứ trơ cành ra cho cắt dần cắt mòn.
- Ôi trời ơi, .. Tg Vũ, làm gì ngoài đó vậy ạ? – Thi San lắp bắp hỏi, thiếu ều muốn đứng tim khi nhác th gương mặt thư sinh kia đang kê lên khung cửa vào.
- đang tỉa cây, thư giãn gân cốt mà, tại ngồi đọc sách lâu quá.
Vừa giải thích, Tg Vũ vừa đưa chiếc kéo lên làm bằng chứng. Thi San nửa tin nửa ngờ, mạnh dạn tiến lại gần khung cửa và ngó ra xem.
Cô dường như chẳng tin vào mắt khi th cây ch vốn đang x cành mướt lá kia đột nhiên trụi lủi, dưới gốc nó vương vãi những chồi non, tr thật tiếc nuối.
- À. Tại lâu quá nó kh ra trái nên mới cắt như thế, nghe nói làm vậy thì nó mới đau và nh ra trái, ba năm còn gì. – mặt dày đổ tội vô sinh cho cây ch khốn khổ.
Cũng may cho Tg Vũ, vào lúc mà Thi San đang chau mày khó hiểu thì chu ện thoại trong túi réo vang, tạo cớ cho chủ nhân nó đánh lái sang chuyện khác.
Th gọi là mẹ , lật đật nhấn nút nghe.
- Dạ, mẹ gọi con.
- Ừ. Con đang ở nhà kh? Điện thoại bàn bị chênh hay mà mẹ gọi Thi San kh được. – Tiếng bà Hoàng Mai bên kia vọng lại, kh chút gì tỏ vẻ khó chịu.
- Dạ, con đang ở nhà, mẹ cần gặp cô ạ?
Nghe Tg Vũ nói vậy, hai mắt Thi San liền mở to hơn, chuẩn bị tinh thần nhận l chiếc ện thoại từ tay . Thế nhưng, khác với dự đoán của cô, bà Hoàng Mai kh trực tiếp nói mà nhờ con trai chuyển lời giúp.
Khi cuộc gọi vừa kết thúc, Thi San tinh mắt nhận ra sắc mặt đối diện kh m tốt, đôi chân mày rậm khẽ chau lại, biểu hiện chẳng vui vẻ gì.
- Mẹ nói tối nay hai cha con bác Triệu sẽ tới nhà dùng cơm, bảo em nấu thêm phần cho họ. Để lát nữa đưa em chợ mua thêm đồ.
Dứt lời, Tg Vũ quay bước . Lát sau, Thi San th bóng dáng khuất lần trên những bậc thang và dần mất hút.
Cô chẳng hiểu nỗi khó chịu ều gì khi khách đến thăm nhà vậy kìa, hôm trước còn mang Th Phong về ăn trưa cơ mà, huống hồ Nhã Tiên còn là th mai trúc mã, lý ra nên nhảy nhót hát ca vì mừng mới chứ.
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy thôi, bổn phận của cô là giúp việc, nhận lệnh và làm, kh hỏi nhiều quá. Suy cho cùng, tâm trạng chủ thế nào cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Lau dọn bếp núc xong, cô xách chổi và đồ hốt rác ra dọn gốc ch cho sạch. Khi kh rảnh rỗi lại sinh n nỗi bày thêm việc giúp cô thế này, rốt cuộc là thương hay ghét chứ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.