Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 45: Quà Tặng - 1

Chương trước Chương sau

Thi San vừa nấu cơm xong thì Tg Vũ cũng vừa về tới. Như thường lệ, cô ra mở cổng cho .

Hôm nay mặc chiếc áo sơ mi trắng, là màu áo mà cô thích nhất nên cho dẫu đã dặn lòng đừng ngắm thì cô vẫn len lén liếc một cái.

- Tặng em.

Tg Vũ đưa chiếc hộp hình chữ nhật cho Thi San ngay khi cả hai vừa chạm mặt nhau tại ngưỡng cửa. Cô nhận ra đó là chiếc ện thoại mới tinh vừa mới bóc tem.

Những món đồ giá trị lớn như thế này thường chỉ là quà tặng của những thân, bạn bè thân thiết hoặc tình nhân dành cho nhau nhưng cô chỉ là một giúp việc.

- Cái này.. em kh thể nhận được đâu ạ. đã mua cho em ba đôi giày . – Cô lắc đầu từ chối.

- Ở thành phố kh giống n thôn, em ra ngoài thì cũng cần ện thoại để liên lạc với này kia. Em kh nhớ hôm trước em lạc ? Nếu như kh tìm th thì giờ này em đang ở đâu nhỉ?

Ví dụ mà nêu ra khiến cô đỏ mặt vì nhớ lại chuyện đáng xấu hổ của , bò lên giường còn ôm như thể thân thiết lắm vậy. M hôm nay cô đã cố quên mà còn nhắc lại làm gì chẳng biết.

Cuối cùng, cô cũng nhận món quà và nói lời cảm ơn vì kh muốn tiếp tục ca lại bài cũ.

Dòng ện thoại cảm ứng này là một cái gì đó kỳ diệu đối với cô, tuy đã l nó ra khỏi hộp nhưng cô hoàn toàn kh biết nên nhấn ở đâu để màn hình sáng lên.

- Ăn cơm xong sẽ chỉ cho em biết cách sử dụng nó, cũng đơn giản lắm, em th minh như vậy sẽ nh hiểu hết thôi.

- Em vào dọn cơm đây. thay đồ xuống ăn cho nóng.

Dứt lời, Thi San chạy vụt , chui tọt vào bếp, thoăn thoắt dọn bàn ăn.

Tg Vũ theo cái dáng bé nhỏ của cô và khẽ mỉm cười, th vinh dự vì số liên lạc của là số đầu tiên được lưu vào chiếc ện thoại của cô. Dẫu thì cô cũng chẳng quen biết ai trên thành phố này.

Thay đồ xong, dạo bước sang thư phòng thăm m chậu cây nhỏ. Th chúng vẻ vàng vọt vì thiếu nắng nên mang hết lên sân thượng để ánh mặt trời thể giúp chúng cứng cáp hơn.

Việc này cũng kh thể trách Thi San khi mà mẹ đã dặn cô đừng di chuyển đồ đạc của khỏi chỗ cũ, chỉ lau bụi mà thôi.

Dưới cái nắng dịu dịu của trưa mùa thu, những tấm màn trắng cùng ga trải giường trắng tung bay trong gió mang theo hương thơm dễ chịu khiến tâm tình cũng trở nên thư thả.

Đang thả hồn ngắm những cuộn mây trắng như b trôi trên trời, bỗng th chiếc áo sơ mi trẻ con đang bay qua bay lại ở phía cuối hàng dây phơi.

Đôi chân mày khẽ nhíu lại và đôi chân nh chóng bước đến gần để cho rõ vì nhận ra chiếc áo đó quen mắt.

Mãi đến khi vân vê chiếc áo trên tay thì mới nhận ra nó là chiếc áo bị bẩn mà đã vứt vào sọt rác. Hóa ra, cô nàng đã nhặt lên và cắt may lại thành như thế này.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lúc trở xuống thì Thi San đang đứng bên bàn chờ đợi, đôi mắt của cô cứ dán vào chiếc hộp ện thoại để trên kệ. Thoáng th kéo ghế ngồi xuống, cô cũng vội ngồi theo và múc cơm ra chén.

- Ăn cơm ở nhà vẫn luôn ngon nhất. ăn thôi.

Cô gật đầu tỏ vẻ đồng tình và thầm cười trong bụng khi nhớ tới chuyện cái giỏ chứa cá và thịt đã được ở trên xe Th Phong và dạo hết m con đường, may thay khi về tới nhà thì cá vẫn chưa ươn.

Cô cũng đang lo lắng kh biết bà Hoàng Mai cho phép rời nhà để học đàn hay kh nữa.

- Em cũng khéo tay thật. cứ nghĩ chiếc áo đã ra bãi rác . – Tg Vũ Thi San, nói khẽ.

- À. Tại vì đó là quà mẹ tặng. Em cũng chỉ mới sửa xong hôm qua, em định giặt phơi khô mới đưa cho , kh ngờ th . – Cô thẹn thùng cúi đầu.

- Nhỏ như vậy thì mặc được? – vừa nói vừa đẩy đĩa thịt sang phía cô.

- Để sau này con mang cũng đẹp lắm ạ. Áo đó đắt tiền, vải tốt, m năm nữa thì cũng còn mới, kh xỉn màu.

Thi San ngẩng đầu và hồn nhiên trả lời như những gì bản thân đã nghĩ mà kh biết rằng lời nói của cô đã mang lại cảm xúc khó tả cho đối diện.

Vốn dĩ cô định sửa mang đến cho bé bán vé số hôm trước nhưng vì chiếc áo đó là kỷ niệm của mẹ nên cô đã để lại, nếu như kh cần, cô mới đem .

Qua hồi lâu, th cứ dán mắt vào mặt thì cô đ.â.m hoảng, vội cúi đầu xuống và tiếp tục ăn. Cô th bản thân cũng nói gì sai đâu mà lại tỏ thái độ ngơ ngẩn như kiểu ngạc nhiên thế chứ.

- đang còn độc thân mà em đã tính đến chuyện con trai ? – Tg Vũ được đà nên bu lời chọc ghẹo thêm.

- Em đâu dám tính cho . Chỉ là.. chỉ là.. sau này ai cũng con thôi mà. – Cô lắp bắp giải thích.

- Nhưng em chắc là con trai nhỉ? Lỡ là con gái thì ?

- Thì sinh thêm một em bé nữa ạ. Thế nào cũng sẽ con trai thôi.

- Nếu đứa thứ hai vẫn là con gái? – tiếp tục thắc mắc.

- Thì sinh thêm đứa nữa ạ.

càng cố tình hỏi thì Thi San càng trả lời loạn hết lên, đến mức chẳng kiểm soát được đang nói cái gì nữa.

hỏi, trả lời, đến khi số trẻ em được sinh ra trong dự kiến đã lên tới mười đứa thì Tg Vũ mới dừng lại và bật cười vì kh thể kiềm chế nổi.

Cô gái đáng yêu này bị trêu mà chẳng nhận ra và cứ thiệt thà trả lời toàn bộ câu hỏi. Trong đầu đang tưởng tượng ra cảnh cô đứng ở giữa và một đám trẻ con vây qu, giống kiểu Bạch Tuyết và Bảy Chú Lùn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...