Tình Ca
Chương 62: Màn Song Tấu Piano Duy Nhất - 2
Tg Vũ trở lại bàn, chào tạm biệt mọi tiến thẳng ra bãi đậu xe, Th Phong theo tiễn một đoạn.
Ai cũng nghĩ Tg Vũ mệt thật nhưng bà Hoàng Mai thì hiểu rõ con , bà biết kh thích cái kh khí chộn rộn náo nhiệt này, càng kh thích uống bia uống rượu.
Cả bà và đều biết chắc rằng nếu ngồi lại thì kiểu gì cũng nhiều đến bắt chuyện và mời rượu. Theo phép lịch sự thì sẽ khó lòng từ chối mà uống nhiều thì ảnh hưởng cơ thể.
Đó cũng là lý do bà đang đào tạo dàn nhân viên chuyên ngoại giao, tiếp khách để đến lúc kế tục sự nghiệp thì bọn họ sẽ là hỗ trợ cũng như thay mặt trong các bữa tiệc cùng đối tác.
Văn hóa làm việc trên bàn rượu đã như luật bất thành văn, mọi đều như vậy thì Tg Vũ cũng kh thể làm khác được.
- Lái xe được kh? cần hộ tống kh? – Th Phong lo lắng hỏi khi Tg Vũ vừa mở khóa xe.
- Cũng kh nghiêm trọng lắm đâu. làm như bệnh sắp c.h.ế.t vậy. Mau trở vào .
- biết mà, sợ uống rượu mời đúng kh? Thôi, chúc tối vui nhé. Lái xe cẩn thận.
Rời khỏi nhà hàng, Tg Vũ cho xe chạy đến quán hủ tiếu và mua hai tô. muốn được cùng con gái yêu thưởng thức món ăn bình dân mà cả hai yêu thích hơn là ngồi bên bàn thức ăn đầy cao lương mỹ vị kia.
Khi nghe tiếng chu cửa ngân nga, Thi San cứ ngỡ nhầm vì đồng hồ chỉ mới ểm tám giờ đúng. Cô kh nghĩ là Tg Vũ về sớm khi mà cô đã từ chối ra ngoài cùng .
- Cái này.. .. - Thi San ngập ngừng đón l cái bịch từ tay Tg Vũ.
- Vì em muốn ở nhà nên mua về cho em. Vào đổ ra tô ăn thôi, vẫn còn nóng đó.
vừa dứt lời thì chu ện thoại cũng réo vang. Khoảng cách giữa hai khá gần nên dù kh cố ý thì Thi San vẫn th rõ gọi đến là Nhã Tiên.
Bất giác, tim cô đập thình thịch vì lo lắng. Tg Vũ bỏ về bất chợt và Nhã Tiên gọi chứng tỏ cô đang nghi ngờ.
- về tới nhà chưa? Em lu bu quá, lại kh th , hỏi ra thì mới biết bị mệt. – Giọng Nhã Tiên lộ rõ vẻ lo lắng.
- tới nhà . Nghỉ ngơi một chút là sẽ khỏe thôi mà.
- Dạ. Vậy nghỉ ngơi nhé.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nghe tiếng ồn ào ở đầu dây bên kia, Tg Vũ cũng thể mường tượng ra kh khí náo nhiệt ở đó. Khi mà mọi đã ngấm rượu thì giọng nói của họ cũng to hơn bình thường, đôi lúc còn phấn khích nhảy nhót nữa.
- bị mệt ạ? lại bị chóng mặt ? – Thi San chằm chằm vào và hỏi.
- Kh , l cớ mệt để về sớm thôi, kh thích ồn ào.
Khoảnh khắc lướt qua cô, tay áo bất chợt chạm vào làn da khiến cô cảm th như một luồng ện nhẹ chạy nh khắp cơ thể .
Khoảnh khắc này là hạnh phúc xen giữa bi thương. Cách đang đối xử với cô đâu khác gì tình nhân đâu chứ. Cô mong đừng nói ra ều gì để cô còn thể bám trụ nơi này cho đến ngày cô thể tự ra ngoài bươn chải.
Nếu như nói tiếng yêu vào lúc này thì cô chỉ còn cách rời ngay lập tức mà thôi, chẳng thể cứ vờ như chưa nghe được.
- cảm giác như mua về nhà ăn kh ngon bằng ngồi tại quán. Em th vậy kh? – Tg Vũ cất tiếng hỏi sau khi nuốt xong m cọng hủ tiếu.
- Dạ . Hay là.. tại em đựng trong cái tô này.
Cô vừa nói xong thì Tg Vũ cũng phì cười. Cái tô thì liên quan gì đến việc hủ tiếu ngon hay dở chứ? Cô cũng đâu trộn hủ tiếu với cái tô mà ăn được đâu.
hỏi cô để khu động bầu kh khí yên tĩnh này thôi chứ biết là do cảm giác khi ngồi ăn trong nhà đã khiến cảm nhận của thay đổi.
Ngồi giữa trời đêm và để từng cơn gió thổi vào trong khi đang ăn mới đúng với kiểu thưởng thức món ăn đường phố này.
- em lại đổ tội cho cái tô chứ? Nó là vật vô tri đó, nó cũng kh tiết ra muối hay đường để khiến vị của món ăn khác đâu. – âu yếm cô và nói.
- Ý em là cảm nhận . Em nhớ lúc nhỏ, khi mẹ em mua m cái tô mới về thì em thích dùng nó để đựng cơm vì cảm th khi ăn cơm trong tô mới ngon hơn và ăn được nhiều hơn. – Cô lí nhí phân trần.
Trái tim Tg Vũ lại nhói lên khi hình ảnh cô bé nhà nghèo từ bao nhiêu năm về trước xuất hiện trong trí tưởng tượng của .
thể mường tượng ra cảnh cô ngồi bưng tô cơm và ăn với khuôn mặt ngây thơ vui vẻ nhưng chính vì nụ cười đó càng khiến khác thương tâm hơn.
Bàn tay nhẹ nhàng vươn tới, vén sợi tóc vừa xõa xuống trước mặt cô vì nó sắp nhúng vào tô hủ tiếu.
Động tác của khá nh nhưng cũng khiến Thi San bất động ngay cả khi đã thu tay về. Những đụng chạm nhỏ nhặt thế này càng khơi gợi những tình cảm mà cô đang ép đè nén.
- Tô nhà cũng là tô mới mà. nghĩ là vì thiếu gió trời nên cảm nhận của chúng ta mới khác thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.