Tình Ca
Chương 79: Giây Phút Bình Yên Trước Cơn Bão - 1
- Cô th thoải mái kh ạ. – Thi San vừa hỏi vừa bóp mạnh vào hai vai của bà Hoàng Mai.
- Ừ. Đỡ nhức nhiều lắm. May mà cháu chứ nếu kh cô lại uống thuốc giảm đau. – Bà Hoàng Mai cười vui vẻ và đáp.
Thi San tiếp tục xoa bóp xuống cánh tay và bàn tay của bà. Cô th ai lớn tuổi thì cũng đều như nhau cả, mỗi khi triệu chứng bệnh thì đều kh muốn khám, cứ đòi ở nhà cho đến lúc kiệt quệ mới chịu đến bệnh viện.
Mẹ cô kh tiền thì đã đành, đằng này bà chủ tiền nhiều như vậy mà cũng kh muốn kiểm tra sức khỏe là .
- Hình như là Tg Vũ về đó, cháu ra mở cổng cho nó . – Bà giục cô ngay khi tiếng chu vừa vang lên.
Cô liền đứng dậy, l chìa khóa chạy ra sân. Hôm nay, Tg Vũ kh đến trường mà đến c ty để hỏi han tình hình vì cho rằng c việc trục trặc là nguyên nhân khiến mẹ bệnh.
Tuy Nhã Tiên đã nói cho Thi San biết những khó khăn mà Tg Minh đang gặp nhưng cô nào dám nói với . Cô kh muốn ấn tượng xấu về Nhã Tiên vì mai này còn cần hai cha con cô hỗ trợ nhiều.
- Mẹ th trong thế nào ? - Tg Vũ đặt chìa khóa xe lên bàn, đến ngồi bên cạnh bà Hoàng Mai và hỏi.
- Nhờ Thi San xoa bóp mà mẹ th khỏe hơn . Mai này ai làm mẹ chồng của Thi San chắc là thích lắm.
Câu nói của bà khiến đôi má cô gái quê ửng hồng vì thẹn thùng. Còn Tg Vũ lại cảm th bình yên và hạnh phúc.
thật sự muốn nói với mẹ rằng Thi San chính là cô gái mà muốn nên duyên chồng vợ nhưng sợ lúc này vẫn chưa là lúc thích hợp. vẫn chưa cơ hội tỏ tình cùng cô. Đêm qua, định nói tiếng yêu cô nhưng cô đã cắt ngang và bỏ chạy giữa chừng.
Tg Vũ cũng kh biết Thi San suy nghĩ gì về nữa. đôi lúc cảm nhận được cô cũng quan tâm và cũng th cô hay trộm nhưng đôi lúc cô lại tránh né .
- Điện thoại của cháu reo kìa Thi San. – Bà Hoàng Mai lên tiếng nói.
Cô vội vàng đến bên bàn và nhận ra tên gọi đến là Ngọc Vy nên bắt máy luôn chứ chẳng ra ngoài.
Ở đầu dây bên kia, Ngọc Vy hào hứng rủ Thi San cùng nhau mua sắm để chúc mừng ngày cô nhận bằng tốt nghiệp của khóa học trang ểm chuyên nghiệp.
Vì Thi San lỡ tay nhấn nhầm loa ngoài nên cả bà Hoàng Mai lẫn Tg Vũ đều nghe rõ mồn một cuộc nói chuyện giữa hai cô gái.
Th Thi San cứ tần ngần nên bà Hoàng Mai liền xua tay ra hiệu bảo cô hãy nhận lời.
- Được , khoảng hai giờ chiều San sẽ đến đó. – Thi San nhẹ nhàng nói.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Ừ. Hẹn gặp lại San. Lên d sách những thứ cần mua , Vy sẽ th toán tất cả.
Câu nói mang giọng ệu như phú bà của Ngọc Vy làm Thi San bất giác phì cười. Thật lòng mà nói, cô kh thiếu thốn gì cả, cứ cách một tuần thì bà Hoàng Mai lại mua quần áo mới cho cô, những bộ cô còn chưa mặc tới nữa.
Sau bữa cơm trưa, bà Hoàng Mai lên phòng nghỉ ngơi. Căn bếp lúc này chỉ còn lại Thi San cùng Tg Vũ. Cô vẫn chăm chú làm việc của , dọn dẹp và rửa chén, còn thì đứng đó ngắm cô.
- ở c ty xảy ra chuyện gì kh ? – Thi San nhỏ giọng hỏi để xóa tan bầu kh khí ngột ngạt.
- Ừ. một chút trục trặc nhưng ba của Nhã Tiên đang giải quyết. Sẽ ổn thỏa cả thôi. Vốn dĩ chẳng việc gì là suôn sẻ hoài nên em đừng lo.
trả lời nhẹ như l hồng khiến cho cô càng lo hơn. lẽ vẫn chưa biết sự phức tạp bên trong nên mới nói như thế.
Nhã Tiên nói đúng, nếu kh ba cô thì c ty Tg Minh khó lòng trụ vững.
- Chiều nay đưa em đến trung tâm mua sắm nhé. Tiện thể chọn cho em một chiếc đầm thật đẹp để khiêu vũ trong buổi tiệc giao lưu với các nghệ sĩ luôn. – dịu dàng đề nghị.
- Em taxi được . Em sẽ tự mua đầm. – Cô vội vàng lên tiếng như một lời từ chối.
- Em vậy? Đi cùng khiến em xấu hổ với bạn em ư?
- Kh.. kh chuyện đó. Chỉ là.. mẹ đang bị bệnh, cần một ở nhà tr nom.
Nụ cười đầy yêu thương bất giác nở trên đôi môi đàn . kh ngờ cô lại quan tâm đến mẹ thật tâm như vậy.
Tuy biết mẹ thể ở nhà một được nhưng vì Thi San đã lo lắng như thế nên sẽ theo ý của cô.
sợ nếu như cứ cố chấp cùng cô, cô sẽ cho rằng là một đứa con trai bất hiếu, kh quan tâm đến mẹ hoặc là cô sẽ phân tâm và đòi về nhà sớm.
- À, thì ra là vậy. Em cứ chơi vui vẻ nhé, về trễ một chút cũng kh đâu.
Dứt lời, Tg Vũ liền lên lầu, trả kh gian lại cho Thi San. Lúc ngang phòng cô, tần ngần hồi lâu đánh liều bước vào, bỏ thêm tiền vào chiếc túi xách cô đang để trên bàn.
Chiếc túi xách này là chiếc túi đầu tiên mẹ mua cho cô và cô luôn dùng nó. biết lát nữa cô cũng sẽ xách nó ra ngoài vì cô từng nói với mẹ rằng đó là thói quen của cô, chỉ khi nào chiếc túi này rách thì cô mới dùng sang cái mới.
Dẫu biết rằng tự ý vào phòng khác là kh tốt nhưng nếu đưa tiền trực tiếp thì cô sẽ từ chối nên đành làm kẻ xấu vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.