Tình Ca
Chương 87: Giọt Lệ Đài Trang - 1
Nghe bác sĩ th báo Thi San chỉ bị bong gân thì Tg Vũ mới thể thở phào nhẹ nhõm.
Ban nãy, cô khóc dữ quá nên cũng nghĩ rằng cô bị gãy chân . Lúc này, mới cảm giác đau nơi cánh tay nhưng lại th vui vui trong lòng.
- Em đói bụng kh? đưa em ăn chút gì nhé. – Tg Vũ đưa tay vén những sợi tóc xõa trên mặt cô và nói.
- Dạ.
Thi San ngoan ngoãn gật đầu vì bụng cô cũng đang đói cồn cào. Lúc chiều, cô ăn no mới học nhưng lẽ cú ngã ban nãy đã khiến cho thức ăn trong bụng cô tiêu hao hết.
Sau khi nghe bác sĩ dặn dò vài ều, Tg Vũ bế Thi San rời khỏi bệnh viện và đưa cô đến một nhà hàng sang trọng.
Đây là lần đầu tiên cô được dùng bữa tại một nơi xa xỉ thế này, các phần thức ăn vô cùng đắt đỏ nhưng mỗi dĩa chỉ một chút.
- Kh nói thích ăn quán vỉa hè ? – Cô nheo mắt .
- muốn để em thưởng thức ẩm thực nước ngoài. Thức ăn nơi đây cũng ngon lắm. Em gọi món .
Cô lật giở từng trang menu gọi hai món giá thành thấp nhất. Tuy nhiên, Tg Vũ hiểu cô nên gọi thêm năm món nữa.
cảm th hơi buồn khi cô cùng một ấm nhà giàu mà lại kêu món theo giá cả chứ kh theo ý thích. đôi khi, ước cô thực dụng một chút, biết lợi dụng một chút thì sẽ vui hơn.
Dưới ánh nến lung linh trong kh gian lãng mạn, Thi San cảm giác như thể đây là buổi hẹn hò tình tứ giữa và cô. Khung cảnh cô ngỡ chỉ thể th qua phim ảnh thì giờ đây đang biến giấc mơ của cô thành hiện thực.
Thế nhưng cô hiểu một khi bước ra khỏi nơi này thì giấc mơ cũng mãi là giấc mơ thôi. Cô sẽ ghi nhớ những khoảnh khắc bên như những kỷ niệm ngọt ngào làm động lực để bản thân cố gắng trong tương lai. Ít ra, những lúc nhớ lại, cô sẽ tự tin vì bản thân đã từng được một tài năng và giàu yêu thương nhiều.
- ăn xong ? gọi nhiều món như vậy mà chỉ ăn chút xíu thôi ? – Cô tròn mắt khi th bu đũa, l khăn lau miệng.
- Con mắt của to hơn cái bụng của . kh ăn nổi nữa. Em ăn hết giúp nhé. – Tg Vũ nói giọng như năn nỉ.
- Ôi trời. Tất cả các món đều còn nguyên, thậm chí còn kh chạm vào chúng. tưởng em là heo ?
- Vậy thì đành bỏ hết thôi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- mà được. thật phung phí. giàu nào cũng như ?
Mắng chủ xong, Thi San nh chóng kéo từng dĩa thức ăn sang phía và tiếp tục ăn. Mặt cô cứ cắm vào dĩa nên kh biết đàn đối diện đang say đắm ngắm .
Tuy và cô vẫn chưa tỏ tình cùng nhau nhưng đã xem cô là vợ của vì biết chẳng muốn kết hôn với ai khác ngoài cô và cũng tự tin bản thân sẽ theo đuổi được cô.
Qua hết một tiếng đồng hồ, Thi San cũng xử lý xong tất cả thức ăn trên bàn, kh còn thừa dù chỉ là một chút. Bụng cô no căng và cô thở cũng khó khăn.
móc ví th toán mà cô ghét vô cùng. Số tiền đó kh hề nhỏ. Hơn nữa, cô vì tiếc của nên mới ráng ăn chứ chẳng còn cảm giác được ngon hay dở.
Vẫn như lúc cả hai vào nhà hàng, bế cô trở ra trước ánh mắt ngưỡng mộ của bao nhiêu . Thi San nhận ra một vài dùng ện thoại chụp hình họ.
- ta chụp hình kìa. Chắc c họ nhận ra , như vậy kh? – Cô lo lắng hỏi.
- cũng đâu là diễn viên hay ca sĩ. là nghệ sĩ dương cầm và chẳng c ty nào quản lý nên những ều này là bình thường. kh vướng vào tệ nạn hay cãi nhau, xô xát với khác thì sẽ kh cả. Nhưng mà.. em nặng thật đ, lúc bế em vào nhà hàng thì nhẹ lắm mà.
Đôi má Thi San ửng hồng lên khi nghe nói lời trêu ghẹo. Cô hơi nghiêng đầu, giấu mặt vào n.g.ự.c để tránh ánh của những xung qu.
Vốn dĩ bầu kh khí giữa cả hai đang căng như dây đàn nhưng vì tai nạn chủ ý của cô mà trở nên ngọt ngào, lãng mạn.
Suốt quãng đường về, trái tim cô cứ đập liên hồi, đến mức cô dùng tay giữ lại vì sợ Tg Vũ sẽ nghe th. Và , nỗi xấu hổ gia tăng gấp bội khi tiếng ợ hơi bất chợt phát ra khiến cô muốn biến mất ngay lập tức.
- May quá, như vậy là thức ăn sẽ được tiêu hóa tốt. còn đang định ghé tiệm thuốc tây mua thuốc tiêu cho em nữa kìa.
- Lần sau nếu còn gọi nhiều món như vậy thì em sẽ mặc kệ . Em sẽ kh cố ăn nữa đâu. – Cô bực bội lên tiếng.
Tg Vũ mỉm cười hạnh phúc vì cho rằng lời cô nói nghĩa là cô còn mong lần sau nữa. kh hề biết cô chỉ tiện miệng nói thế mà thôi bởi cô đang ý định biến mất khỏi tầm mắt .
Đặt Thi San lên giường xong, Tg Vũ cứ đứng hồi lâu ngỏ lời xin cô cho phép ngủ lại phòng cô để c chừng vì cô đứng kh tiện, nhỡ đâu té ngã thì vết thương lại nặng thêm.
- Kh cần đâu, em thể tự được mà, em sẽ vịn vào bàn, vào ghế, vào tường. – Cô lắc đầu từ chối.
- Nhưng kh yên tâm và sẽ kh ngủ được. Chúng ta quyết định vậy , sẽ nằm ở đây. cũng kh bị mộng du đâu nên em đừng lo lắng.
Kèm theo câu nói là một nụ cười ẩn ý khiến Thi San chỉ biết cúi đầu. Cô hiểu đang cố tình nhắc lại chuyện cô trèo lên giường .
Chưa có bình luận nào cho chương này.