Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Đầu Của Vị Hôn Phu Nói Tôi Đẩy Cô Ta Xuống Lầu, Tôi Bắt Cô Ta Ngã Thêm

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Khi cầm hộp nhẫn cưới bước xuống chiếu nghỉ giữa tầng một và tầng hai, tình đầu Phó Trầm Chu ngã sóng soài chân cầu thang.

mặc chiếc váy trắng, ngước lên với hốc mắt đỏ hoe.

"Cô Thẩm, cô ghét ."

Giây tiếp theo, giọng cô run rẩy:

" đẩy ?"

Gần như cùng lúc đó, Phó Trầm Chu từ cửa phụ sảnh tiệc lao tới.

Theo phù rể, trợ lý và vài vị khách thấy tiếng động nên chạy xem.

thấy Hứa Niệm đang ngã chân cầu thang , đó mới nương theo các bậc thang ngước lên đang chiếu nghỉ.

Trong chớp mắt, sắc mặt sầm .

"Thẩm Đường."

bước ba bước gộp làm một lao lên cầu thang, nắm chặt lấy cổ tay .

"Xin ngay."

cúi xuống liếc bàn tay , ngước lên đối diện với ánh mắt đó.

"Xin chuyện gì?"

Ánh mắt Phó Trầm Chu càng thêm lạnh lẽo.

"Cô đẩy cô ngã xuống cầu thang, còn hỏi xin chuyện gì ?"

Xung quanh bắt đầu xì xầm bàn tán.

"Cô dâu đẩy hả?"

"Đùa ? Hôm nay ngày cưới đấy."

"Cô cũng ác quá , yêu cũ đến chúc phúc thôi mà cũng bao dung nổi ?"

"Bảo nhà họ Phó giờ chả ưng cô ..."

Nước mắt Hứa Niệm rơi lã chã.

tựa tường, giọng mong manh như sợ làm kinh động đến ai.

"Trầm Chu, đừng trách cô Thẩm."

" em nên về."

Phó phu nhân cũng từ sảnh tiệc .

Vài đối tác theo bà, ánh mắt tất cả đồng loạt đổ dồn về phía chân cầu thang.

Sắc mặt Phó phu nhân lập tức sa sầm.

"Thẩm Đường."

"Hôm nay dịp gì, trong lòng cô tự chừng mực ?"

thẳng bà.

"Cho nên bác cũng cho rằng cháu đẩy cô ?"

Phó phu nhân cau mày.

"Niệm Niệm ngã thành thế , việc cô nên làm nhất bây giờ xin con bé ."

MC đám cưới cách đó xa vẫn kịp tắt micro, thế nên những tiếng động phía cầu thang cứ đứt quãng truyền sảnh tiệc.

Khách khứa vây tới ngày một đông.

Phó Trầm Chu nắm chặt cổ tay, chịu trận giữa những ánh soi mói .

Năm phút , phù rể Chu Minh hớt hải chạy tới báo hộp nhẫn cưới bỏ quên ở phòng nghỉ tầng hai.

Đám cưới sắp sửa bắt đầu, chẳng kịp nghĩ nhiều, tự xách váy chạy lên lầu tìm.

Bàn tay Phó Trầm Chu càng siết chặt hơn.

"Thẩm Đường, Hứa Niệm chỉ đến chúc phúc cho chúng thôi."

"Cô hẹp hòi đến mức dung túng nổi cô ?"

Hứa Niệm ngước mắt lên, những giọt lệ chực trào vẫn còn đọng hàng mi.

lạnh lùng hai bọn họ.

"Xin cũng thôi."

" tiên cứ để cô rõ xem đẩy cô như thế nào ."

Những ngón tay đang chống mặt đất Hứa Niệm khẽ co rúm.

Phó Trầm Chu nhíu mày: "Thẩm Đường, cô giở trò gì nữa đây?"

"Chẳng giở trò gì cả."

hất nhẹ cổ tay đang kìm kẹp.

"Buông ."

vẫn nhúc nhích.

thẳng mắt , gằn từng chữ:

" đang nắm tay một kẻ cáo buộc đẩy khác ngã xuống cầu thang đấy."

" sợ tiện tay đẩy luôn cả ?"

Xung quanh chợt nhịn mà hít một ngụm khí lạnh.

Phó Trầm Chu chằm chằm , sự phẫn nộ nơi đáy mắt cưỡng ép đè xuống.

cuối cùng, cũng chịu buông tay.

xoa xoa cổ tay đang tấy đỏ vì đau, sang Hứa Niệm.

"Cô Hứa ."

"Cô đẩy cô."

" thì phiền cô diễn cảnh ngã thêm nữa ."

Hứa Niệm ngẩng phắt đầu, nước mắt đọng hàng mi bất chợt ngừng rơi.

Phó phu nhân nhíu mày gắt: "Thẩm Đường, cô ý gì đây?"

chỉ tay về phía cầu thang.

" cần ngã thật."

"Chỉ cần cô chỉ rõ xem ban nãy cô ở bậc thang nào, ."

" chạm cô bằng cách nào, cô làm mà ngã lăn từ cầu thang xuống tận tầng một."

"Nếu diễn , thì đừng nôn nóng bắt xin ."

Khu vực cầu thang bỗng chốc im phăng phắc, tĩnh lặng đến mức chỉ còn văng vẳng tiếng nhạc nền vọng từ sảnh tiệc.

Hứa Niệm chết trân tại chỗ.

đợi hai giây.

" ?"

Phó Trầm Chu lập tức bước tới chắn mặt cô .

"Cô mới ngã, tinh thần còn đang hoảng loạn, cô ép cô mấy chuyện để làm gì?"

thẳng .

"Cô mới ngã, tinh thần hoảng loạn."

"Thế mà thể phản ứng ngay lập tức để vu khống đẩy cô ?"

" mà bây giờ diễn tả nổi đẩy như thế nào ư?"

Ánh mắt Phó Trầm Chu bỗng chốc tối sầm.

lạnh nhạt tiếp:

"Phó Trầm Chu, cái mà cô đang cáo buộc lúc mắng mỏ lườm nguýt gì cô ."

"Cô đẩy cô xuống cầu thang."

"Tội nhẹ thì cố ý gây thương tích."

"Tội nặng thì giết đạt."

" chụp cho cái mũ tội danh lớn đến mức , thì ít cũng chỉ rõ quá trình gây án chứ?"

Chân cầu thang một nữa chìm tĩnh lặng.

Những ngón tay đang bấu chặt lấy vạt váy Hứa Niệm khẽ run lên.

cúi gằm mặt, giọng run rẩy nức nở:

"Lúc đó... sợ quá nên nhớ rõ nữa."

gật gù.

" nhớ rõ đẩy như thế nào."

" nhớ đẩy."

"Trí nhớ cô cũng nắm bắt trọng tâm ghê nhỉ."

Trong đám đông bật thành tiếng, ngay lập tức cố nhịn xuống.

Phó Trầm Chu hung hăng ngoắt lườm đám đông.

Tiếng tắt ngấm.

Khi , trong mắt hằn lên cơn giận dữ thể che giấu.

đưa mắt đánh giá Hứa Niệm đang đất.

Chiếc váy trắng vẫn còn tươm tất.

Cổ tay chỉ ửng đỏ.

Bắp chân dính chút bụi.

vết thương chảy máu nào rõ ràng.

cất giọng hỏi Phó Trầm Chu:

"Cô ngã thành thế , gọi xe cấp cứu ?"

sững .

truy vấn tiếp:

"Cô đẩy cô , báo cảnh sát ?"

"Hiện trường phong tỏa ?"

"Camera an ninh ai trích xuất ?"

" ."

"Việc đầu tiên làm túm lấy và ép xin ."

xoáy .

"Rốt cuộc đang lo lắng cho sự an nguy , đang nôn nóng định tội cho thế?"

Phó Trầm Chu chằm chằm mất hai giây, thốt nên lời.

Thấy , Hứa Niệm vội vã đưa tay kéo nhẹ vạt áo .

"Trầm Chu, đừng vì em mà cãi với cô Thẩm."

"Hôm nay đám cưới hai , em phá hỏng nó ."

ngước đôi mắt đẫm lệ lên .

"Cô Thẩm , chỉ ngờ cô chán ghét đến ."

bước xuống vài bậc thang xổm xuống, duy trì cách an ba bước với cô .

" ghét cô, đó vấn đề cảm xúc."

"Còn cô vu khống đẩy cô ngã, đó vấn đề pháp luật."

"Đừng đánh tráo khái niệm ở đây."

Sắc mặt Hứa Niệm tức thì tái nhợt.

lạnh lùng thẳng dậy, sang quản lý khách sạn đang luống cuống toát mồ hôi hột bên cạnh.

"Còn ngây đó làm gì?"

" thương ngay trong khách sạn các , còn đang cáo buộc đẩy cô ngã."

" gọi xe cấp cứu, phong tỏa hiện trường, trích xuất camera an ninh, rủi xảy chuyện gì, các gánh nổi trách nhiệm ?"

Quản lý khách sạn biến sắc, vội vã xoay chỉ đạo nhân viên làm việc.

nhanh chóng, bảo vệ khách sạn chăng dây phong tỏa khu vực cầu thang, một nhân viên khác thì chạy thục mạng về phía phòng giám sát.

quên bồi thêm một câu:

"Camera bên ngoài phòng nghỉ tầng hai, cửa phụ sảnh tiệc tầng một, và cả khu vực lối cầu thang thoát hiểm, lưu bộ cho ."

"Tuyệt đối phép xóa bỏ ghi đè."

đoạn, thản nhiên lấy điện thoại .

Ánh mắt Phó Trầm Chu đanh :

"Cô còn làm trò gì nữa?"

"Báo cảnh sát."

Hứa Niệm giật thót, ngẩng phắt đầu lên.

" cần !"

hét lên quá nhanh.

Gấp gáp đến mức tất cả đều ngoái bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

Bản cũng lập tức ý thức lỡ lời, vội vàng cắn chặt môi, đưa đôi mắt ầng ậng nước đáng thương về phía Phó Trầm Chu cầu cứu.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...