Tình Đầu
Chương 2:
Vẫn biết là trái đất tròn nhưng như thế này là quá đáng kh.
Thầy giáo chủ nhiệm của thằng em lại là bạn trai cũ ngày trước của mới đau chứ.
Chuyện cũng chẳng gì, chỉ là th bản mặt đáng ghét của ta đầu đã muốn bốc khói .
“Xin chào các vị phụ . Cảm ơn các vị đã bớt chút thời gian tới buổi họp ngày hôm nay…”
Hai tay vỗ vào nhau nhưng trong lòng chẳng thoải mái chút nào. ta hồi trước nói mơ mộng hão huyền, suốt ngày nghịch ngợm linh tinh kh lo học hành.
Mà hồi đó cũng ngu nữa. Th ta đẹp trai, học giỏi là c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt, còn bày đặt làm đồ ăn để l lòng crush.
Sau vài chục lần tỏ tình thất bại, cuối cùng cũng bỏ cuộc. Đúng lúc chuyển qua thích đại ca của trường thì ta tìm đến.
Tất nhiên là làm giá .
chửi cho ta một trận. Cái d xưng bạn trai cũ kia đặt cho sang mồm chứ yêu đương cái quái gì.
“Phụ em Nguyễn Thành Đạt.”
“A… Dạ .”
Thầy giáo đứng ở trên bục giảng, đẩy gọng kính qua một lượt.
“Cô… là dì của em Đạt ?”
gật đầu quả quyết:
“Đúng vậy.”
Nói xong, tiếp lời:
“ sẽ nói với chị nhắc nhở cháu Đạt học tập. biết kiến thức cơ bản vẫn cần đạt được ở mức độ trung bình, kh thể chỉ tập trung vào môn thi đại học được.”
thở hắt ra sau khi tuôn một tràng dài như vậy. Chỉ ều quên mất đó chính là lời ta từng nói với .
Đăng Dương nhếch môi cười:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-dau/chuong-2.html.]
“Vâng… Mời dì ở lại sau buổi họp, việc cần trao đổi thêm.”
“À… Dạ…”
Thằng em lay lay tay , ánh mắt nó giống như sắp khóc.
Tuy rằng hay quát thật nhưng biết thầy giáo của nó là ai lập tức muốn bảo vệ nó như gà mẹ bảo vệ gà con.
Tay lớp trưởng Đăng Dương này ngày trước suốt ngày mắng . Cả lớp đầy đứa mải chơi quên học mà ta cứ lôi chuyện đu idol của ra nhắc nhở.
À… Cái vụ thích trùm trường cũng đừng hỏi. vừa mới nhen nhóm ý tưởng đó thì ta đã chạy xa trăm mét . Chẳng hiểu kiểu gì mà đại mĩ nhân dẻo mỏ như lại ế lòi như vậy.
…
“Này… gì cần nói thì nói .” cáu tiết nên quyết định chơi bài ngửa.
Đăng Dương vẫn lật dở từng trang sách trên bàn giáo viên, dường như kh nghe th lời nói.
Đột nhiên, ta đứng dậy, đưa tay quệt một vết trên má trái của kiểm tra lớp phấn bám ở ngón tay.
“ đã từng nói kh cần biết là làm nghề gì, quan trọng là cách làm.”
Nói xong, ta nhếch môi cười:
“Cứ thế này bảo phim bây giờ toàn sạn. Bà dì hơn bốn chục mà tay căng đét, hình búp măng như vậy à? Nếu thiếu đồ trang ểm thì cứ nói với .”
“Nhà bán đồ hả?”
“Cũng kh nhiều. Nhưng kem trộn loại xịn đ.”
Đăng Dương tủm tỉm cười:
“Dùng loại chất lượng kém vậy kh sợ hỏng da à?”
“Loại xịn để dùng cho diễn viên trong đoàn …”
“Thôi. kh cãi nhau với nữa đâu. chỉ muốn nói mới chỉ như vậy đã bỏ cuộc. biết chỉ còn một lần nữa là đồng ý kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.