Tinh Diệu Ngôn Ngôn
Chương 3:
Lắng nghe kỹ hơn, bên trong im bặt.
[Dòng chữ chạy]
【Nữ phụ đè phản diện xuống giường đánh! Dữ dằn thật!】
【Ối mẹ ơi! Môi phản diện bị cắn rách !】
【Á đù! Ngực đầy vết răng! Nữ phụ là chó à?】
Ba bị cắn à?
thở phào.
Kh , Đại Hỉ cũng từng cắn ống quần .
Ba nói là nó thương , muốn chơi với .
Kh lẽ mẹ cũng muốn chơi với ba?
Thẩm Tinh Diệu đứng bên cạnh, mặt kh cảm xúc.
móc ra một cái thẻ, đưa cho .
“Mua Đại Hỉ.”
Mua cái gì?
Đưa thẻ mua Đại Hỉ?
Thằng này ên à?
“Kh bán!”
cau mày, lại rút thêm một cái thẻ nữa.
“Mua Đại Hỉ.”
“Kh được! Đại Hỉ là của ! Kh bán!”
ta tr bối rối.
“Đại Hỉ là cha đỡ đầu của em! bán mẹ kh?”
“Cha đỡ đầu?”
Thẩm Tinh Diệu ra vẻ kh hiểu.
ưỡn n.g.ự.c tự hào.
“ lần em trằn trọc mất ngủ, nửa đêm dậy mở gas. Chính là Đại Hỉ đạp tỉnh ba em đó.”
“Ba bảo, nếu kh Đại Hỉ, ba con em đã bị chôn chung một ngày .”
“Thế nên em nhận Đại Hỉ làm cha đỡ đầu!”
Miệng Thẩm Tinh Diệu há ra thành hình chữ O.
Một lúc lâu sau.
“Ba … vô dụng.”
“Ba mới vô dụng!”
đáp ngay kh chút chần chừ.
Trong lúc hai đứa thi nhau “chúc phúc” ba của đối phương, cánh cửa sau lưng mở ra.
Mẹ bước ra, thần thái nhẹ nhõm, xoa đầu :
“Muốn về với mẹ kh?”
Mắt sáng lên.
“Vậy còn ba thì ạ?”
Mẹ liếc ba vẫn đang nằm trên giường.
“Đúng lúc, con thì thiếu mẹ, con thì thiếu ba. Hoặc là theo về, hoặc tiễn về nằm nốt trong quan tài. Tr thủ còn kịp cúng Đ chí.”
Mẹ nghiến răng nghiến lợi dọa.
Ba trùm kín chăn, chỉ lộ ra hai con mắt thâm tím, lắp bắp:
“Thẩm Chi Ý, em kh thể...”
“Kh thể gì? Hồi xưa dụ dỗ thì kh th nói ‘kh thể’ nha!”
Mẹ nhấn chu gọi bác sĩ, hỏi xem ba thể xuất viện kh.
Bác sĩ khuyên nên ở lại theo dõi thêm một thời gian.
“Về nhà theo dõi được kh? Nhà bác sĩ riêng.”
Mẹ dứt khoát hỏi.
“Được thôi!”
Ba phút sau, mẹ chỉ huy hai vệ sĩ, quấn ba trong chăn vác thẳng ra khỏi phòng bệnh.
“Thẩm Chi Ý! Em còn biết nói lý kh vậy?!”
Ba vùng vẫy giữa kh trung.
“Giày! chưa mang giày mà!”
Mẹ tiện tay nhặt đôi giày dưới đất, nhét thẳng vào trong chăn đang cuốn lại.
“Cầm l.”
[Dòng chữ chạy]
【Ha ha ha cái gì đây? Tổng tài bá đạo bị ngược?】
【Phản diện: Mặt mũi của đâu?!】
【Chưa từng th phản diện nào nhục nhã thế này!】
【Cố Dự: Dù gì cũng từng là tổng tài bá đạo mà!】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-dieu-ngon-ngon/chuong-3.html.]
【Nữ phụ quá ngầu luôn!!!】
Sau khi bị khiêng về nhà, mẹ kh biết từ đâu l ra một sợi xích lấp lánh ánh vàng, một đầu khóa vào đầu giường, đầu còn lại gắn vào cổ chân ba.
“Thẩm Chi Ý! Em coi là chó à?!”
Ba tức ên, giật xích liên tục.
Mẹ kh thèm ngẩng đầu, vừa dặn dì Chu giúp việc chuẩn bị đồ ăn cho bệnh, vừa lạnh nhạt đáp:
“ còn kh bằng chó.”
ngồi xổm bên cạnh cái xích, lén lút cắn thử một cái.
Là vàng thật hả?!
Ba phát tài !
Sợi xích dài vừa đủ để ba lê lết tới tận cửa phòng.
Đại Hỉ lắc lư cái đuôi ngang qua ba, ngày đêm về kh biết bao nhiêu lần.
Ba rít lên: “Đúng là kh bằng chó mà!”
[Dòng chữ chạy]
【Cười c.h.ế.t ! Nhục nhã nhất của phản diện chính là đây!】
【Dây xích bằng vàng ròng đó! Nữ phụ chơi lớn thật!】
【Cố Dự: ai từng là phản diện mà nhục thế này kh?】
【Chó còn tự do hơn ... ha ha ha ha!】
Ban đầu còn sợ bà ngoại cũng ở trong nhà.
Ai ngờ lúc ăn cơm tối, mẹ thản nhiên nói:
“À, một ở viện tâm thần Nam Sơn, kia thì ở viện Bắc Sơn.”
choáng váng.
vậy?
Cả hai đều bị ên á?
[Dòng chữ chạy]
【Ối trời ơi, cú plot twist này sốc thật!】
【Nữ phụ ra tay tàn nhẫn với cả bố mẹ ruột luôn!】
【Còn chia ra hai viện tâm thần khác nhau nữa chứ?!】
lén lút dùng đầu ngón chân đá đá Thẩm Tinh Diệu đang ngồi bên cạnh.
“Thật á?”
ta liếc một cái, dửng dưng hỏi:
“Muốn tới đó kh?”
Ơ???
“Kh! Kh !”
lắc đầu như cái trống lắc.
Sau bữa tối, mẹ mượn cái bát cơm của Đại Hỉ, bảo là đem cơm cho ba.
Đi một lúc lâu mà kh th quay lại.
nằm ườn trên sofa chán chết, Thẩm Tinh Diệu đang chơi xếp hình.
ta xếp nghiêm túc.
Những mảnh ghép chưa dùng đều được phân loại theo màu và hình dạng, sắp gọn gàng lắm.
Đại Hỉ ăn no, nằm lăn bên cạnh lăn qua lăn lại, bụng chổng lên trời, bốn chân quơ loạn. Chẳng may lăn cái rầm đổ vào đống mảnh ghép.
Tay Thẩm Tinh Diệu khựng lại giữa kh trung, gân thái dương giật giật.
Môi mím chặt, tr như sắp nổi đóa.
Đại Hỉ vẫn kh biết sống chết, còn định l.i.ế.m tay ta.
lao tới như tên bắn, ôm l nó:
“Đại Hỉ kh cố ý mà!”
Thẩm Tinh Diệu ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, đầy uất ức.
[Dòng chữ chạy]
【Ôi trời, thiếu gia sắp phát ên !】
【Cha đỡ đầu của bé Ngôn sắp thành thịt chó nấu lẩu mất!】
【 mắc chứng tự kỷ sợ bị đảo lộn trật tự, sẽ cực kỳ bất an!】
“X-xin lỗi!”
ôm chặt Đại Hỉ ra sau lưng .
“Nó kh cố ý mà! Nếu muốn đánh thì đánh em , kh được đánh Đại Hỉ!”
Nói xong nảy ra sáng kiến, quay , ưỡn m.ô.n.g đưa về phía tay ta.
“Đây, cho đánh!”
“Đánh em thì kh được đánh Đại Hỉ nữa nhé!”
Tay cách m.ô.n.g chưa tới một đốt ngón tay, giật lùi như bị bỏng.
Biểu cảm từ giận dữ chuyển sang choáng váng, cả mặt đỏ bừng tới tận mang tai.
Ghê thật!
Mặt đỏ như m.ô.n.g con khỉ từng th trong sở thú.
“C- làm gì vậy?!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.