Tinh Hà Không Chở Che Anh
Chương 6:
Tâm trạng đang tốt, liền đáp lại bằng giọng nhẹ nhàng: "Dự án Tinh Hà của luôn trọng dụng nhân tài, mời lão Trương về thì vấn đề gì ?"
"Dự án Tinh Hà?" Trần Dữ lẩm bẩm, kh dám tin mà nói tiếp: "Dự án đó kh đã bị em từ bỏ từ lâu ?"
đang bật loa ngoài, m kỹ sư vốn đã bất mãn với Trần Dữ từ lâu liền làm ệu bộ đ.ấ.m n.g.ự.c như khỉ đột ngay trước ện thoại:
" chúng ở đây, Tinh Hà thể cải t.ử hoàn sinh, hú hố~~~!"
"Định hướng của Tinh Hà và Thương Khung là giống nhau..." Giọng Trần Dữ dần trở nên giận dữ tột độ: "Em đào hết của , Tống Từ, em dám ăn cắp dự án của , ăn cắp tâm huyết của !"
"Ồ kh kh kh." thong thả phản bác lại: "Ăn cắp? Trần Dữ, nói thế là ý gì? Chẳng những kỹ sư đó đều bị chê là kh trung thành nên đích thân đuổi ? Chẳng những đoạn mã đó đều bị gạt và bảo là phương án lỗi thời ?"
bắt chước đúng cái giọng ệu mà ta từng dùng để chỉ trích , trả lại nguyên văn câu nói đó cho ta.
"Dùng những thứ kh ai cần để tạo nên thành tựu cho một nhóm kỹ sư ước mơ thì gì sai? Trần Dữ, tầm của chỉ nhỏ hẹp đến thế thôi ?"
"Cái đó kh giống!" ta hoàn toàn mất kiểm soát mà gào lên: "Đó là đồ của ! Là sở hữu trí tuệ của !"
"Sở hữu trí tuệ?" giả vờ ngạc nhiên, nhưng trong giọng nói lại đầy sự mỉa mai lạnh lẽo: "Trần Dữ, hiểu luật kh? Mọi thao tác của đều hoàn toàn hợp pháp và đúng quy định đ."
Sau khi tắt ện thoại, tiếng ồn ào náo nhiệt trong nhà hàng lại bao vây l lần nữa.
Đột nhiên cảm th chút nực cười.
Từ nhỏ, đã được tiếp nhận nền giáo d.ụ.c tinh hoa.
Pháp luật, quyền chọn, cổ phiếu, quỹ và ủy thác... đó là những quy tắc cơ bản để duy trì sự vận hành trong thế giới của .
Còn nền giáo d.ụ.c mà Trần Dữ nhận được, chỉ dạy cho ta cách giải những bài toán và cách viết nên những dòng code đẹp mắt.
Sở dĩ trong tám năm qua Trần Dữ thể đạt được thành tựu cao như vậy...
Là bởi vì khi ta tập trung vào kỹ thuật, đã thay ta xử lý tất cả các tr chấp nhân sự và xây dựng đội ngũ.
Là khi ta vùi đầu vào nghiên cứu, đã thay ta kết nối với các và dàn xếp với truyền th.
Là khi ta say mê c nghệ, kh tiếc chi phí mua sắm thiết bị đắt đỏ, đã thay ta thiết kế cấu trúc cổ phần c ty, cân bằng lợi ích của hội đồng quản trị và tính toán tỷ lệ lợi nhuận.
Thế nhưng, ta lại quy kết tất cả những thành c đó là do bản thân là một thỏi vàng ròng.
Trên thực tế, bất kỳ đàn nào chỉ số th minh đủ cao như Trần Dữ, chỉ cần đứng trên sân khấu mà dựng sẵn, đều thể được nâng tầm lên độ cao tương đương.
Chỉ cần tiền, vàng ròng thể chọn ở khắp mọi nơi.
Trần Dữ chưa bao giờ là kh thể thay thế.
ta chỉ là kẻ may mắn được lựa chọn mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-ha-khong-cho-che-/chuong-6.html.]
Vào ngày dự án Tinh Hà chính thức ra mắt.
Luật sư của đã gửi hai văn bản đến tận tay Trần Dữ.
Một là đơn thỏa thuận ly hôn.
Hai là đơn khởi kiện chính thức của c ty cáo buộc ta tội biển thủ c quỹ.
Các bằng chứng ngoại tình cũng được luật sư gửi cho ta cùng lúc, đây chỉ là cách để nhắc nhở ta đừng nên vùng vẫy vô ích.
nghe quản lý chung cư kể lại rằng Trần Dữ quay về đó một lần, sau khi phát hiện đã dọn , ta đã nổi trận lôi đình trong căn phòng khách trống rỗng.
nghĩ lúc này Đổng Tiểu Oánh chắc hẳn cũng đang hoảng loạn.
Mỗi đồng tiền mà Trần Dữ chi cho cô ta đều là tài sản chung của vợ chồng .
Theo luật pháp, sẽ truy thu lại kh thiếu một xu.
Nhưng hiện tại, kh thời gian để bận tâm đến cặp đôi khổ mệnh đó nữa.
Giới truyền th và các nhà đầu tư tại hiện trường đang chờ bước lên sân khấu.
Thế nhưng ở lối vào bỗng nhiên xảy ra một vụ náo loạn dữ dội.
Trần Dữ x thẳng vào hội trường nhưng bị lực lượng an ninh chặn lại: "Thưa , vui lòng xuất trình thư mời."
Trần Dữ giận quá hóa cười: " là Phó Chủ tịch của tập đoàn Tống thị!"
Nhân viên bảo vệ kiểm tra d sách cười lạnh: "Xin lỗi, hệ thống hiển thị kh còn giữ chức vụ đó nữa ."
Đúng lúc này, Trần Phi, đang tìm Trần Dữ mà kh được, tình cờ bắt gặp ta ở cửa hội trường: "! Tiền! Mau đưa tiền cho em! ơi! Em lại nợ thêm hai mươi triệu nữa !"
Trần Dữ vốn đang trên đà sụp đổ vì đơn kiện và sự nghiệp thất bại: "Chẳng đã hứa với là kh đ.á.n.h bạc nữa !"
ta đẩy mạnh Trần Phi ra: "Cút ! kh còn tiền nữa, một xu cũng kh còn!"
" lừa !" Trần Phi bừng bừng lửa giận: "Mẹ kiếp, còn là kh hả?! là em ruột của mà! định giương mắt c.h.ế.t ?! vừa mới mua nhà lầu cho Đổng Tiểu Oánh, tưởng kh biết à, giờ lại bảo với là kh tiền?!"
"Câm miệng!" Trần Dữ bị sự sỉ nhục cuối cùng này đ.á.n.h gục hoàn toàn, giọng ta trầm xuống nhưng đầy vẻ tàn nhẫn: "Đồ vô dụng! Ngoài đ.á.n.h bạc và kéo chân ra thì còn làm được cái gì nữa?! Cút ngay cho !"
"Cút?!" Lý trí của Trần Phi hoàn toàn đứt ph: "Được! Tốt lắm! kh giúp thì ai giúp ! mà kh sống nổi thì cũng c.h.ế.t theo!"
Sự tuyệt vọng và hận thù tột độ đã làm lu mờ đầu óc .
Trần Phi vớ l một bình hoa trang trí bên cạnh, dùng hết sức bình sinh đập mạnh vào đầu Trần Dữ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.