Tinh Hoa Hội Tụ - Nữ Thần Chứng Khoán
Chương 16: Bức tường vô hình
Đến được địa chỉ Tăng Thuấn Hy đưa, Hoàng Diệp ngỡ ngàng vì ngôi biệt thự sang trọng hiện lên trước mắt. Cô liền gọi lại cho Tăng Thuấn Hy:
- gửi nhầm địa chỉ cho .
Tăng Thuấn Hy biết địa chỉ của Trần Hùng Huy vì đã xem hồ sơ nhập học của Trần Hùng Huy, tìm hiểu qua về gia cảnh. là con của chủ tịch nên việc này kh khó. Do Trần Hùng Huy kh chia sẻ nên cũng kh hỏi, cứ để tự nhiên đến lúc Trần Hùng Huy sẽ nói. Th tin trong hồ sơ thì kh thể sai được. Tăng Thuấn Hy khẳng định chắc nịch:
- Kh nhầm được đâu
- Đây là biệt thự ở ngoại ô. Làm thể.
Lúc trước Tăng Thuấn Hy tìm hiểu cũng biết nhà Trần Hùng Huy giàu. Chỉ Hoàng Diệp là kh biết. Cho nên bây giờ cô mới ngạc nhiên như vậy. Thật là, được học bổng đâu nghĩa là nghèo. Tăng Thuấn Hy bảo Hoàng Diệp cứ bấm chu thử xem . Hoàng Diệp lại gần bấm chu, kh ra mở cửa, cô lại bấm tiếp. Cũng chỉ dám bấm nhát gừng, sợ làm ồn bệnh. Lát sau cũng ra mở cửa. Mặc dù đội mũ lưỡi chai, đeo khẩu trang che gần kín hết mặt, nhưng cũng đủ để Hoàng Diệp nhận ra dáng dấp quen thuộc.
2 đứng cách nhau 1 cánh cổng, dáng vẻ đều cô đơn. Trần Hùng Huy cũng bất ngờ trước sự xuất hiện của Hoàng Diệp, liền hỏi:
- lại ở đây?
Hoàng Diệp khẽ trách móc:
- Tại kh nhờ đến chăm sóc bà nội thay ? trốn khỏi trường, nếu bị phát hiện sẽ bị đuổi học, đuổi khỏi ngành.
Trần Hùng Huy vẫn kh mở cổng, như 1 cách từ chối sự giúp đỡ của bạn đang đứng trước mặt :
- Đây là trách nhiệm của , kh thể liên lụy khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-hoa-hoi-tu-nu-than-chung-khoan/chuong-16-buc-tuong-vo-hinh.html.]
Hoàng Diệp nghe được câu trả lời này cũng đôi chút nhói lòng:
- là khác ?
À, mà đúng là khác thật.
Đây kh lần duy nhất Hoàng Diệp cảm th Trần Hùng Huy luôn dựng 1 bước tường để kh cho khác bước vào thế giới của . Hoàng Diệp đặt đồ bảo hộ xuống đất và treo đồ ăn, thực phẩm tươi sống, cùng thuốc khử khuẩn phòng covid lên cánh cổng:
- kh biết nấu ăn, chăm ốm kiểu gì. Cố gắng tự bảo trọng.
Nói xong, cô liền quay về, trong lòng cũng cảm th bất lực vì kh thể giúp được nhiều hơn. Trước sự càn quét của đại dịch, ai cũng sợ c.h.ế.t như nhau, đều sợ tiếp xúc với bệnh nhân F0, lợi ích của bản thân đều đặt lên trên. Nhưng Trần Hùng Huy kh nhờ cô đến chăm sóc bà nội , lại khiến cô cảm th buồn. Trong lúc này, cô cũng kh hiểu nổi lòng .
Dòng suy nghĩ miên man đang đuổi nhau hỗn độn trong đầu thì cô nghe được âm th thoang thoảng bên tai, cùng tiếng gió:
- Nếu kh về…Chỉ sợ cả đời sau ân hận...Cảm ơn….
Tiếng cảm ơn lẫn trong tiếng gió mang lại cho cô cảm giác mơ hồ vui buồn lẫn lộn. Trước đại dịch, chúng sinh bình đẳng. Liệu phép màu nào giúp cô, gia đình cô và bạn bè cô đều sống sót sau đại dịch kh?
Trưa hôm sau, Hoàng Diệp kh thể vượt qua chốt được, đành gửi hướng dẫn nấu vài món đơn giản để Trần Hùng Huy tự lo liệu. Buổi tối, cô lại mang đồ ăn đến, treo ở cổng, bấm chu lặng lẽ ra về.
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Đến ngày thứ ba, thì cũng xe đến đón bà nội cách ly và ều trị. Trần Hùng Huy trở về trường, tự cách ly vì thuộc diện F1. Ngay cả với Thuấn Hy, cũng giữ khoảng cách.
Đến ngày thứ năm, tin xấu bất ngờ ập đến: bà nội đã kh qua khỏi. Lúc này, Hoàng Diệp mới thấm thía câu nói của . Nếu ngày đó kh về, lẽ đã chẳng kịp mặt bà nội lần cuối. bệnh là yếu đuối nhất, trong lúc tuyệt vọng như vậy, nếu như thân cũng bỏ rơi họ, thì thật sự tàn nhẫn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.