Tình Một Đêm Nhưng Say Cả
Chương 13: Anh Không Giỏi Dỗ Người Khác, Nhưng Với Em – Anh Muốn Học
Tác giả: Mr.Bin
Chương 13: Kh Giỏi Dỗ Khác, Nhưng Với Em – Muốn HọcSáng hôm sau.
Tô Nhã tỉnh dậy với đôi mắt sưng húp. Cô ngồi thẫn thờ trên giường, kh khí trong phòng vẫn trầm lặng như đêm qua.
Lục Hạo Thiên kh còn bên cạnh.
Chiếc gối bên kia còn vương hơi ấm, nhưng kh còn bàn tay nào quấn l eo cô như mọi sáng trước nữa.
rút lui ? Hay biết… em đã kh còn tin nữa?
Cô kh rõ.
Chỉ biết tim chút hụt hẫng.
Đúng lúc đó, ện thoại rung lên:
Tin n từ Lục Hạo Thiên:
“Em thay đồ . đưa em đến một nơi. Nếu sau đó em vẫn muốn rời , sẽ kh giữ nữa.”
Kh dài dòng. Kh ép buộc.
Chỉ là một câu khiến lòng cô chùng xuống.
Chiếc xe đưa họ rời khỏi khu resort biển, chạy dọc theo con đường x mướt.
Kh ai nói gì. Cô im lặng ra cửa sổ.
cũng kh tìm cách phá vỡ kh khí đó.
Mãi đến khi xe dừng trước một căn nhà gỗ nhỏ nằm giữa thung lũng.
“Đây là…” – Cô ngơ ngác.
“Là nhà ngoại của .” – Hạo Thiên đáp.
Một cụ bà tóc bạc trắng đang ngồi tưới hoa trước hiên, vừa th họ đã mỉm cười rạng rỡ:
“Cháu về hả, Thiên? Còn đây… là cô gái cháu định l làm vợ ?”
Tô Nhã cứng . Cô kh ngờ lại đưa cô đến gặp thân.
“Cháu chào bà ạ…” – Cô cúi đầu lễ phép.
“Ôi trời ơi, con bé dễ thương ghê. Vô nhà, vô nhà . Bà còn giữ m tấm hình Thiên hồi nhỏ mập ú lắm, để bà khoe!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-mot-dem-nhung-say-ca/chuong-13--khong-gioi-do-nguoi-khac-nhung-voi-em--muon-hoc.html.]
“Bà!!” – Lục Hạo Thiên kêu lên đầy bất lực.
Tô Nhã bật cười.
Đã lâu cô mới cười tự nhiên đến thế.
Bữa trưa hôm ấm cúng và bình dị đến lạ.
Kh bàn họp. Kh champagne. Kh giường đôi hay hợp đồng hôn nhân.
Chỉ tiếng bà cụ nhai trầu kể chuyện, tiếng bát đũa lách cách, và ánh mắt luôn dõi theo cô lặng lẽ.
Sau bữa cơm, khi bà nghỉ trưa, Tô Nhã lặng lẽ bước ra sau vườn.
Lục Hạo Thiên theo sau.
đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là một chiếc vòng tay bằng chỉ đỏ, giản dị nhưng tinh xảo.
“ tự làm hồi nhỏ. Bà dạy kết dây để giữ thương.” – nói.
“Và định tặng nó cho ai?” – Cô hỏi nhỏ.
“Em.”
Một từ. Một ánh mắt.
Kh cao trào. Kh thề non hẹn biển.
Chỉ một đàn đang từ tốn giãi bày cảm xúc theo cách chân thành nhất.
“ kh giỏi dỗ khác. cũng kh biết nói những lời khiến ta rung động ngay.” – bước đến gần cô.
“Nhưng với em… muốn học. Học cách yêu, cách giữ, và cách khiến em yên tâm ở lại.”
Cô im lặng.
Gió lùa qua tóc, nhưng tim thì lại rối hơn bao giờ hết.
“ kh chắc… đã tha thứ. Nhưng th… kh còn là khiến muốn bỏ chạy nữa.”
“Vậy thì… đừng chạy nữa.” – đưa tay, nắm l ngón tay cô, siết nhẹ.
“Ở lại… để yêu thật sự, được kh?”
Cô kh trả lời. Nhưng cũng kh bu tay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.