Tình Một Đêm Nhưng Say Cả
Chương 8: Phòng Tắm Của Em, Nhưng Người Ướt Là Anh
Tô Nhã tỉnh dậy khi ánh nắng len qua rèm cửa, rọi thẳng vào gương mặt đang mơ mơ màng màng của cô. Cô dụi mắt, ngồi bật dậy và...
Đụng ngay vào một lồng n.g.ự.c rắn chắc.
“Á á á á!!!” – Cô hét lên, co lại như con mèo bị tạt nước.
Lục Hạo Thiên vẫn đang nhắm mắt, tay đặt hờ trên eo cô, miệng cười khẽ:
“Sáng sớm gào gì? ta còn chưa kịp nói ‘chào buổi sáng’ vợ yêu nữa mà…”
“… nằm sát từ khi nào?!”
“Cả đêm. Em lăn qua, lăn theo. Em kh nhớ à?” – mở mắt, ánh sâu như biển.
“… kh biết gì hết!!”
“Đúng . Đêm qua em ngủ ngoan lắm, trừ cái đoạn…”
ghé tai cô, thì thầm đầy mờ ám:
“Em cọ lên , gọi ‘ừmm… nóng quá… đừng…’”
“CÂM MIỆNG!!!” – Cô nhảy dựng lên, mặt đỏ như luộc.
Sau màn rối loạn buổi sáng, cô ôm quần áo chạy thẳng vào phòng tắm.
Cô thở phào khi khóa cửa lại.
"An toàn. Kh khí sạch. Kh tổng tài nào trong đây."
Vừa cởi áo ngủ ra, bước vào vòi sen…
Soạt!
Một tiếng mở cửa vang lên. Cô quay phắt lại, mắt trợn tròn:
“LỤC HẠO THIÊN! ĐIÊN À?!”
“Ơ… phòng này là phòng đôi mà? tưởng em ra …” – đứng hình trong 0.5 giây, … chẳng vẻ gì là xấu hổ.
“Ra NGAY!!!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-mot-dem-nhung-say-ca/chuong-8-phong-tam-cua-em-nhung-nguoi-uot-la-.html.]
“Ừa, ra… nhưng em nên kéo khăn lên trước đã.” – nhướng mày đầy ý tứ.
Tô Nhã xuống, suýt nữa ngất tại chỗ. Tay vội kéo khăn che ngực, chân thì đá cửa đóng “rầm” cái nữa.
Bên ngoài, Lục Hạo Thiên cười khúc khích:
“Vợ sáng nay… đẹp như mộng. Nước chảy mà tim cũng chảy theo.”
Tối hôm đó.
Kh khí giữa họ bỗng… chút khác.
Tô Nhã chẳng còn nhảy dựng khi ngồi sát. Cô cũng kh gào ầm khi đưa tay lau hạt cơm dính trên má.
“ vẻ… kh ngại nữa ha?” – Cô híp mắt, nghiêng đầu .
“ chỉ ngại nếu em kh còn là vợ thôi.” – cười.
“Cái miệng dẻo thế, hồi nhỏ ai dạy vậy?”
“Hồi nhỏ mập, nói chẳng ai tin. Giờ đẹp trai, nói gì cũng thành thật.”
“Tự tin tới mức muốn ăn cái dép chưa?”
Đêm lại đến.
Cô quay lưng ngủ, nhưng lần này, chính cô lại là vô thức trượt lùi về phía .
khẽ vòng tay ôm cô, cằm tựa lên mái tóc cô, thì thầm:
“Vợ à… đang diễn, nhưng lại chẳng muốn hết vai nữa …”
Tô Nhã nhắm mắt. Nhưng đôi tai cô… nóng ran.
Ngày thứ ba trong tuần trăng mật “giả”, Tô Nhã đang nằm dài trên chiếc ghế lười ngoài ban c, tay cầm ly nước dừa, mắt lim dim nghe nhạc.
Mọi thứ đáng ra nên yên bình, cho đến khi… cô nghe tiếng cười của một cô gái vang lên phía hành lang:
“Thiên? Trùng hợp quá! cũng ở resort này ?”
Tô Nhã mở mắt. Một cô gái tóc xoăn nhẹ, váy trắng hai dây, gương mặt th tú, dáng vẻ dịu dàng như bước ra từ phim ngôn tình đang đứng cạnh Lục Hạo Thiên. Hai … đứng gần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.