Tình Nhân Hồng
Chương 3:
Tại đàn ngoại tình xong vẫn thể mặt kh đổi sắc mà nghĩ phụ nữ làm quá lên? Đến cả việc ta ngồi cạnh , cũng th ghê tởm. ta hơi cúi muốn hôn , một mùi nước hoa nồng nặc xộc thẳng vào mũi , "Ọe!"
th buồn nôn, vọt vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Trình Tư Ngôn theo vào, sốt ruột vỗ lưng cho : "Em thế này? Em ăn gì kh? bệnh dạ dày lại tái phát kh?"
đẩy tay ta ra, khó nhọc nói: "Tránh xa ra, trên toàn mùi nước hoa phụ nữ."
ta lập tức lùi lại một bước, trong giọng nói pha lẫn một chút bất lực: "Được, được , tắm ngay đây, được kh?"
Nằm trên giường, vừa đặt lưng xuống, Trình Tư Ngôn, đã tắm rửa sạch mùi, lại dựa vào. muốn tránh né, nhưng tay ta đã áp lên bụng , nhẹ nhàng ủ ấm. Cứ như mọi lần đau dạ dày trước đây vậy, chúng dường như trở về ngày xưa, chuyện hôm nay chưa từng xảy ra.
"Bệnh dạ dày của em kh đã được ều trị khỏi ? lại tái phát nữa vậy?" Trình Tư Ngôn nhẹ giọng hỏi từ phía sau : "Ngày mai cần đến bệnh viện khám lại kh?"
im lặng một lát, lên tiếng: "Kh cần, dạ dày của biết."
tất nhiên biết, nôn kh vì bệnh dạ dày tái phát. Mà là, đã mang thai, được hai tháng .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Báo cáo thử thai và kết quả siêu âm nằm trong hộp quà nhỏ trên tủ đầu giường. Đó là món quà kỷ niệm 5 năm ngày cưới mà định tặng ta hôm nay. Giờ thì xem ra, kh cần nữa .
Trình Tư Ngôn bên cạnh nghĩ rằng đã dỗ dành xong, an tâm ngủ say.
Trong đêm tối, mở to hai mắt, nước mắt từ khóe mi chảy dài vào tóc, tim đau đến mức kh thở nổi, cảm giác cả như một đống đổ nát, qu, nội tâm đã là gạch vụn ngói tan tành.
Trong giấc ngủ, ta xoay lại, tay đặt lên eo , miệng khẽ lẩm bẩm: "Bảo bối."
Tim khẽ rung động, mắt vừa cay vừa chát, lại nghe ta gọi thêm một tiếng: "Miểu Miểu."
Nước mắt như vòi nước bị hỏng, cứ thế tuôn trào kh ngừng. nhớ đến lúc nhỏ mẹ th khóc, bà luôn xoa đầu nói: "Nam Nam bị oan ức thì cứ khóc thỏa thích, khóc xong vui vẻ trở lại nhé."
Trong lòng nghĩ: "Mẹ ơi, con chỉ khóc lần này thôi. Khóc xong, sau này con sẽ bắt đầu lại."
Nửa đêm, nghe th ện thoại của Trình Tư Ngôn reo, ta lập tức nghe máy, đứng dậy vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại nói chuyện nhỏ nhẹ bên trong. Lờ mờ nghe được vài câu: "Em đừng khóc.
sẽ về ngay."
ta mặc quần áo chỉnh tề, lén lút ra khỏi nhà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.