Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 113: Nhớ Nhung - 1
Kết thúc cuộc gọi, Trần Quân Nghị trở xuống phòng ăn. th ba và Phương Tiểu Kiều vẫn chưa động đũa, cố ý chờ .
- Cô lên tỉnh H cùng trưởng phòng kinh do để l hồ sơ dự án. Chắc sẽ mất hai ngày. – nói trong khi ngồi vào bàn.
- Ừ. Thôi, ăn cơm . – Trần Quân Nghiêm gật đầu.
Bữa cơm hôm nay toàn là các món Trần Quân Nghị yêu thích nhưng lại chẳng cảm giác ngon miệng.
vào chiếc ghế trống phía đối diện, lòng lạnh lẽo. nhận ra kh quen với sự thiếu vắng cô, hơn nữa lại theo cách đột ngột như vậy. Cô kh thể n cho một tin trước khi rời ?
Dùng bữa xong, trong khi đôi vợ chồng già dìu nhau về phòng thì Trần Quân Nghị lại ra sân, dạo lòng vòng và cuối cùng, đến gara xe, muốn chạm vào chiếc xe của cô, thứ mà cho rằng sáng nay cô vừa chạm vào.
Cuộc họp hôm nay tuy diễn ra khá căng thẳng nhưng kết quả cuối cùng lại khả quan. vốn định chia sẻ niềm vui này với cô nhưng cô lại ở xa mất .
Nhớ đến đôi mắt trợn tròn khi nghe đến con số m ngàn tỷ của cô, bất giác bật cười.
kh thích m cô gái mê tiền nhưng kỳ lạ thay, với cô, là ngoại lệ. ước gì cô mê túi tiền, mê tài sản của . Và nếu cô mê cả thì càng tốt.
Nhác th Thiệu Phong đang đứng cạnh chiếc xe máy của Hạ Vân Th, Trần Quân Nghị liền tăng tốc tiến lại.
- Này, làm gì thế? – lên tiếng hỏi ngay khi bước đến.
- À, chào chủ. Hôm nay Minh Nguyệt lái xe của cô chủ về, nói tg xe hơi kẹt nên sửa lại, đồng thời đã kiểm tra toàn bộ chiếc xe cho yên tâm. – Thiệu Phong mỉm cười, trả lời.
- Vậy ? – hỏi nhưng trong đầu đã nhớ lại khoảnh khắc cô tg xe khi đến trước tòa nhà Central Plaza.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-113-nho-nhung-1.html.]
- Vâng. Vậy… trước đây ạ. – Thiệu Phong gãi đầu.
- Ừ. À mà, từ hôm nay, là tài xế riêng của . Đi nghỉ ngơi , kh cần c gác biệt thự nữa. thử việc xong . Hôm nay nh trí. – nói, nhưng kh đối phương mà chăm chú kiểm tra lại các ốc vít trên chiếc xe máy.
- Vâng, cảm ơn chủ.
Thiệu Phong cúi chào thật sâu, mặc cho kh tới . Sau đó, quay bước .
Ánh sáng trong mắt lấp lánh, khóe môi cong lên thành một nụ cười. vui vẻ vì đã tiến thêm một bước đến gần mục tiêu của .
Sau khi tự kiểm tra lại chiếc xe máy, Trần Quân Nghị mới rảo bước vào nhà. dừng lại trước mặt Lê Nhu, lúc này đang đứng cùng Minh Nguyệt.
- L cho chai rượu vang đỏ.
- Vâng, chủ. – Lê Nhu đáp.
Minh Nguyệt muốn được nhận phần c việc này nên đã ngỏ lời và Lê Nhu vui vẻ đồng ý.
Dù thì, chính chủ là bảo cô huấn luyện cô gái này để chia sớt c việc cùng cô. Việc mang rượu cho cũng thuộc về phần c việc chăm sóc cuộc sống thường nhật của .
- Cẩn thận đ, một chai rượu này bằng cả năm tiền lương của chúng ta đ. – Lê Nhu trao cái khay đựng chai rượu và chiếc ly cho Minh Nguyệt, dặn dò.
- Vâng ạ. – Minh Nguyệt cẩn thận đón l, chậm rãi tiến về phía cầu thang.
Đứng trước cánh cửa gỗ, Minh Nguyệt thở sâu vài lần mạnh dạn đưa tay lên gõ trước khi đẩy cửa bước vào.
Vì biết cô hầu sẽ sớm mang rượu cho nên Trần Quân Nghị kh khóa cửa, chỉ khép hờ. ều, kh ngờ lại là Minh Nguyệt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.