Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 115: Phố Núi Bình Yên - 1
Lúc Hạ Vân Th trở ra, cuộc gọi cũng vừa kết thúc. Cô tần ngần cầm ện thoại lên, kh biết nên gọi lại cho Trần Quân Nghị hay kh. Cô đoán bây giờ mới về nhà và mới biết việc cô đột ngột c tác nên gọi.
- Em xuống quán cà phê hóng gió một lát ạ. Em ăn nhiều quá nên chưa thể ngủ được. Chị cần mua gì kh? – Hạ Vân Th tấm lưng mảnh khảnh của trưởng phòng và hỏi.
- Ờ… mua cho chị m viên kẹo th họng nhé. Chị uống nước đá nhiều quá, họng hơi đau. – Trưởng phòng ngoảnh đầu lại và nói.
Hạ Vân Th l áo khoác mặc vào nh chân rời phòng. Khi thang máy đưa cô xuống tầng trệt, ện thoại trên tay lại tiếp tục rung lên. vẻ như nếu cô kh bắt máy thì kế này sẽ gọi xuyên đêm.
Cuộc gọi vừa được kết nối, màn hình xuất hiện gương mặt đẹp trai của .
Hạ Vân Th chọn một chiếc bàn trong góc khuất và ngồi xuống. Cô th mặt hơi đỏ, giống như đang say rượu.
- gọi cho em chuyện gì kh? – Cô hỏi sau khi cắm tai nghe vào.
- chuyện gì thì mới gọi cho em được ? – cau mày, hỏi.
- Ý em kh vậy? Đó là một câu hỏi để bắt đầu cuộc trò chuyện. – Cô vội trả lời.
Đôi mày kiếm của giãn ra một chút. Hạ Vân Th th khung cảnh trong màn hình chuyển động và cô th nằm xuống giường.
- mới tiếp khách về ? say hả? – Cô thận trọng hỏi.
- Kh. tự uống. kh say. Em đang ngồi ở đâu vậy?
- À, quán cà phê. – Cô đáp và bật camera sau, quay toàn cảnh quán cà phê cho th như muốn chứng minh kh nói dối.
- Tối mà uống cà phê ngủ được?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-115-pho-nui-binh-yen-1.html.]
- Em uống sữa nóng thôi. Kh khí trên núi lạnh hơn thành phố nhiều.
Trần Quân Nghị thể th làn khói trắng phả ra từ miệng cô khi cô nói. biết trên đó lạnh, dù gì thì cũng đã là đầu mùa đ. Ngay lúc này, muốn ở bên cạnh cô, khoác thêm áo ấm cho cô và ôm cô vào lòng.
Ban đầu, dự định câu đầu tiên sẽ hỏi cô là: “ em mà kh báo với một tiếng?”. Thế nhưng, ngay khi th cô, kh còn muốn chất vấn cô nữa. Điều cần biết là cô vẫn ổn. Như vậy là đủ .
- Chỉ trưởng phòng kinh do ăn cùng họ ? – hỏi. Theo như biết, m già trên núi sẽ kh rời bàn tiệc trước mười giờ đêm.
- À, hôm nay họ bận nên trưởng phòng sẽ gặp họ vào ngày mai. – Hạ Vân Th vội nói.
- Vậy là ngày mốt em mới về. – Giọng chút tiếc nuối.
Hạ Vân Th ậm ờ, kh đáp. Cô kh rõ trưởng phòng đã báo cáo sự cố với c ty hay chưa. Nhưng xét theo thái độ của Trần Quân Nghị thì lẽ vẫn chưa biết.
Tuy hiện tại, cô là thành viên trong gia đình của , nhưng cô vẫn là cấp dưới của trưởng phòng. Cô kh thể vượt mặt sếp trực tiếp của mà báo cáo với sếp tổng được.
- Cuộc họp hôm nay ổn chứ ? – Cô đổi chủ đề sang hướng khác.
- Ừm, ổn. Họ còn đến muộn hơn cả .
Dứt lời, đưa tay che miệng nghiêng đầu, ngáp một cái.
Tuy đã cố né khỏi màn hình nhưng Hạ Vân Th vẫn kịp th hành động này. Cô đoán mệt và đã buồn ngủ.
- Thôi, ngủ sớm , em uống hết ly sữa thì cũng về phòng ngủ đây. Mai em còn cùng trưởng phòng. – Cô muốn kết thúc cuộc gọi này.
- Ừ. Chúc em ngủ ngon.
Chưa có bình luận nào cho chương này.