Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 117: Đẳng Cấp Trưởng Phòng - 1
- Cảm ơn đã quá khen. – Hạ Vân Th xấu hổ cúi đầu.
Trưởng phòng cười thầm đặt túi lớn, túi nhỏ lên bàn làm việc của chủ tịch.
Hạ Vân Th cũng đặt m trái sầu riêng xuống cạnh chân bàn. Cô thật kh ngờ sếp lại dùng những thứ dân dã này làm quà biếu cho một vị lãnh đạo cao nhất nhì tỉnh.
- Em ít quà quê tặng . Những thứ này đều là từ vườn nhà em, do em đích thân hái để tặng . Hàng sạch, kh thuốc. Vốn tưởng chiều hôm qua sẽ được gặp cùng các bên ban quản lý dự án, nhưng các lại bận, nên giờ em mới tặng được. – Trưởng phòng cười duyên.
Hạ Vân Th cứng họng, lặng lẽ nuốt nước bọt trước màn đổi trắng thay đen của sếp . Trái sầu riêng to như vậy, đẹp như vậy, chắc là kh thuốc hay kh?
Cơ mà chỉ ăn m trái này thôi thì cũng kh thể ảnh hưởng đến sức khỏe đúng kh? Dù gì họ cũng bày bán đầy chợ và mua vẫn cứ mua đ thôi.
- Ôi trời, em xách làm gì cho nặng tay vậy? – Chủ tịch mớ “quà quê” của cô, tâm trạng tốt lên kh ít.
- Lần đầu gặp , em cũng kh biết thể hiện sự mong chờ của như thế nào. Nên em nghĩ hay là tặng những thứ mà em cũng c vun trồng, chăm sóc. Như vậy, sẽ cảm nhận được thành ý của em. – Trưởng phòng duyên dáng đáp lời.
Ở bên cạnh, Hạ Vân Th chăm chú học hỏi cách “kinh do” của đàn chị. Đúng là kh chức vụ đó tự dưng mà rơi xuống đầu trưởng phòng.
- Ừ, m cái tự nhà trồng như này quý. Giờ ra ngoài mua toàn là m thứ nhúng thuốc kích thích, tăng trưởng gì đ, ăn cũng kh dạn miệng mà ăn. – Chủ tịch tỉnh gật gù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-117-dang-cap-truong-phong-1.html.]
- nói đúng. Em toàn ăn đồ nhà trồng, bất đắc dĩ lắm mới mua đồ bên ngoài. Nhưng em tránh khỏi việc ăn uống với đối tác chứ. Nên là em sẽ uống ch vào mỗi buổi sáng để thải độc.
- Uống ch thải độc à? – Chủ tịch tỉnh tròn mắt ngạc nhiên.
- Vâng, sáng sớm, lúc chưa ăn gì, cắt m lát ch, cho vào nước ấm và uống. Vừa thải độc, vừa ngăn ngừa cao huyết áp, còn chống được ung thư. Tốt cực kỳ.
Sau màn chào hỏi, làm quen và tặng quà suôn sẻ, cả ba cùng ngồi xuống để nói về c việc.
Trưởng phòng biết đàn này bận rộn nên nh chóng vào vấn đề chính, liên quan đến c trình mà Thiên Niên Kỷ đã làm hồ sơ suốt m tháng nay.
- Vốn cấp cho dự án đó bị cắt nhiều kh ? cắt ít ít thôi, cho tụi em lời chút đỉnh, còn tiền để em lại, ăn cơm, hát hò với các . – Trưởng phòng vừa cười vừa nói, nửa thật nửa đùa.
- đang cân đối giữa các dự án. Khi nào ra quyết định thì sẽ bảo cấp dưới th báo ngay cho bên em. – Chủ tịch tỉnh nhấp ngụm trà, bình tĩnh đáp.
- Hay là ra quyết định trong hôm nay luôn . Ưu tiên em gái từ xa lặn lội lên đây. Bên em đã chuẩn bị nhân lực cho c trình này , kéo dài lại sắp xếp lại. – Trưởng phòng làm mặt đáng thương.
Theo như cô biết từ th tin của trưởng ban quản lý dự án thì rõ ràng cuộc họp hôm qua đã đưa đến kết quả cuối cùng .
Tuy vậy, kh thể nói cho cô biết rõ con số đó bởi một khi quyết định chưa được ký, đóng dấu thì vẫn thể thay đổi bất cứ lúc nào. Tất cả phụ thuộc vào đàn quyền lực này.
Và cô biết khi cô bước ra khỏi căn phòng này, chắc c sẽ những khác bước vào và cầu xin ều giống như cô đã nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.