Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 12: Ác Cảm - 2
Ngay khi đến cổng c ty, cô chạm mặt Thẩm Thu. Từ sau buổi phỏng vấn, cô chẳng th Thẩm Thu đâu nữa bởi chức vụ khác nhau nên nơi làm việc cũng khác nhau, cô ở tầng cao còn cô ở tầng thấp, khó mà gặp nhau.
- Ồ, Cô là Vân Th đúng kh? Trời ạ, từ khi vào làm chẳng th cô đâu, cứ tưởng cô rớt chứ. – Thẩm Thu chủ động chạy đến, bắt chuyện.
- May là đậu. Cũng chúc mừng cô, được như ý nguyện. – Hạ Vân Th mỉm cười.
- Cảm ơn cô. Cũng may là tổng giám đốc ấm áp và tốt bụng, cũng kh áp lực nhiều lắm. Còn cô thì ? Đã quen với c việc chưa?
- Cũng đang quen dần.
- Được , trước đây, hôm nay sẽ bận vì đầu giờ chiều là lễ nhận chức của tân tổng giám đốc. Ai da, ai bảo là thư ký của chứ.
Thẩm Thu giả vờ than vãn tung tăng bước nh về phía cửa chính.
Hạ Vân Th bộ dạng đầy tự hào của trước mặt và nhớ lại cách cô miêu tả về Trần Quân Nghị. Ấm áp, tốt bụng ư? , đó là cách ta thể hiện bên ngoài, chính cô cũng cảm th như vậy mà. Nhưng cô biết bên trong là một khác. Tính cách từ thởi niên thiếu mới chính là tính cách thật. Độc ác.
Tuy hôm nay là ngày tân tổng giám đốc nhận chức nhưng ngoại trừ những trách nhiệm sắp xếp các c đoạn cho buổi lễ thì những nhân viên khác vẫn làm việc bình thường.
- Vân Th, tài liệu ban sáng chị đưa cho em đã xong chưa? Khách hàng đang hối. – Tiếng chị trưởng phòng vang lên một cách gấp gáp.
- Em vừa gởi mail cho chị ạ, chị kiểm tra lại nhé. – Hạ Vân Th lên tiếng ngay khi vừa ấn nút gởi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-12-ac-cam-2.html.]
- Tốt. Chị th mail .
Hạ Vân Th thở phào, xoa xoa các ngón tay mỏi nhừ của . Cô thừa nhận là áp lực từ cường độ c việc ở tập đoàn lớn so với cái c ty bé tẹo mà cô từng làm là một trời một vực. Mệt c.h.ế.t cô .
- Nh cái tay lên m em ơi, sắp đến giờ . Còn mười phút nữa. – Chị trưởng phòng lại cất tiếng thúc giục.
- Nh lên, cơ hội ngắm sếp mới, ngắm đàn độc thân kim cương sắp đến . – phó phòng tiếp lời.
ta là đồng tính và Hạ Vân Th thể nhận ra qua dáng và cách nói chuyện. ta mang lượng tích cực cho mọi , đôi khi la mắng cấp dưới nhưng kh khác gì là đang hát cho họ nghe, dịu dàng, cực kỳ dịu dàng.
- Nè, Vân Th, lát nữa dậm tí son phấn thêm nha cưng, mặt cưng bơ phờ, trắng nhách vậy thì cơ hội lọt vào mắt x của tổng giám đốc chứ. – Phó phòng gõ gõ tập tài liệu xuống bàn, nhắc nhở.
M giây sau, ta quay sang cô nhân viên ngồi cạnh Hạ Vân Th và cau mày.
- Nè, mày nghèo đến nỗi mang cái váy rách tơi tả này làm hả? Lát thay đồ hẵng thử giày nha, để tổng giám đốc tưởng mày là cái giẻ lau, ổng l ổng lau giày thì đừng khóc.
ta vừa dứt lời thì cả phòng đồng loạt bật cười.
Tập đoàn này thú vị ở chỗ ngoài nhân viên lễ tân, các trợ lý, thư ký và các nhân viên cấp cao ra thì các nhân viên quèn kh bị quy định về đồng phục, miễn kh hở hang là được.
Cái váy rách vừa được đề cập là một thiết kế nằm trong bộ sưu tập thời trang do chính thương hiệu được tập đoàn Thiên Niên Kỷ mua lại tung ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.