Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 18: Tìm Người Giúp Anh Ấy Giải Quyết - 2
Hạ Vân Th cau mày khó hiểu, như nhớ ra ều gì đó, cô nh chóng chạy xuống lầu, lao thẳng ra sân, gọi các vệ sĩ lẫn tài xế lại. Sau khi nghe cô nói nh tình hình, mọi đều căng thẳng.
- Để lái xe ra m khu gần đây kiếm , tối tối đứng nhiều lắm. – Tài xế lên tiếng.
- ên hả, biết sạch sẽ kh hay bệnh hoạn tùm lum. – Một vệ sĩ trừng mắt.
- thì nhưng m cô gái đó ở khu gần trung tâm thành phố, đến đây cũng hơn nửa tiếng á, kh nh hơn được. – Một vệ sĩ khác lên tiếng.
Hạ Vân Th lắc đầu, giơ tay ra hiệu cho họ im lặng.
- Trong các , ai tình nguyện kh? Bởi vì, chủ kh thích phụ nữ. Ban nãy đã đưa một cô hầu gái vào nhưng từ chối. – Cô gấp gáp nói.
Vệ sĩ lẫn tài xế trợn mắt, kh nói nên lời. Kh thể nào. chủ của họ làm thể thích đàn được? Một số bắt đầu nhớ lại những khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của khi họ và nổi da gà.
- … được kh? – Hạ Vân Th chỉ vào gã vệ sĩ trẻ nhất và hỏi.
- Kh… cô chủ… thẳng… kh thể… - ta lắp bắp.
- Này, kh lúc chủ đưa vào, hứa sẽ dùng cả tính mạng bảo vệ chủ nhân ? – Vệ sĩ lớn tuổi nhất lên tiếng.
- Vâng, nhưng ý em là em sẽ liều mạng đánh, đấm, thậm chí là đỡ đạn. – ta cố gắng giải thích.
- Việc này cũng giống như cứu mạng vậy? Để lâu nữa thì e sẽ kh chịu nổi mà c.h.ế.t mất. – Hạ Vân Th sốt ruột.
Cuối cùng, dưới sự cưỡng ép của mọi và một chút xíu tình nguyện của vệ sĩ trẻ, ta đã được đẩy vào phòng của Trần Quân Nghị.
Khi cánh cửa đóng lại, các vệ sĩ nh chóng trở về vị trí c gác, còn Hạ Vân Th cùng nhóm hầu gái và quản gia thì áp tai vào cửa nghe ngóng.
Bên trong phòng, vệ sĩ run rẩy tiến lại gần Trần Quân Nghị. th đang cố l thứ gì đó dưới gầm bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-18-tim-nguoi-giup--ay-giai-quyet-2.html.]
Nghe tiếng cửa đóng sầm, Trần Quân Nghị liền ngẩng đầu lên . Lúc này, cúc áo của đã được mở hết, để lộ vòm n.g.ự.c cùng cơ bụng vô cùng săn chắc, khiến vệ sĩ bất giác đỏ mặt.
- chủ, đến để giúp . – Vệ sĩ run rẩy nói.
Trần Quân Nghị mím chặt môi và sau một tiếng chửi thể, đứng dậy, lảo đảo lao đến chỗ vệ sĩ.
- kh nghe động tĩnh gì vậy? Cửa này cách âm tốt thật. Chắc họ sẽ ổn thôi, đúng kh? – Hạ Vân Th vừa áp sát tai vào cửa vừa hỏi.
Mọi đều lo lắng lắc đầu.
- Á… á… á…
Tiếng hét kinh hoàng của vệ sĩ vang lên khiến mọi giật nảy . Mặt nào n x lè x lét.
- Ôi, thật may mắn, nếu ban nãy mà vào thì chắc c.h.ế.t mất. – Dì Ngọc vã mồ hôi lạnh.
Giây tiếp theo, cánh cửa bật tung và vệ sĩ lao ra như một mũi tên. Mọi đều bịt mũi, lùi lại vì mùi chua trên ta. Tr sắc mặt ta tệ, cứ như vừa thoát khỏi địa ngục.
- chủ cũng nh thật, chưa đầy năm phút. – Một cô hầu gái thì thầm.
Sau đó là tiếng rên khẽ của cô vì bị bên cạnh véo, nhắc nhở cô nên ngậm miệng lại.
- đã gọi cho bác sĩ . – Vệ sĩ thở hổn hển.
- Hả? – Mọi đồng th lên tiếng.
Kh chứ? Lẽ nào chủ của họ xảy ra chuyện gì? Rõ ràng tiếng hét ban nãy là của vệ sĩ mà.
- Mau, mau làm theo lời bác sĩ, mọi nh vào , mỗi giúp một tay. – ta tiếp tục nói.
- Mỗi… mỗi một tay ? Một và tất cả chúng ta ? – Quản gia sợ hãi hỏi lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.