Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 2: Gặp Lại Kẻ Bắt Nạt - 2
Khi đứng trước tòa nhà cao tầng, cô hơi choáng váng. Cô cũng biết tập đoàn này lớn và đã th quy mô của trụ sở chính trên các trang báo nhưng bên ngài vẫn kh khỏi choáng ngợp.
Bước qua cánh cửa xoay, cô tiến đến hỏi nhân viên lễ tân và sau khi được hướng dẫn, cô nh chóng đến trước phòng chở phỏng vấn. Đã nhiều đang xếp hàng dù rằng còn nửa tiếng nữa mới đến giờ các nhân viên phỏng vấn làm việc.
- Chào cô, cô đến ứng tuyển cho vị trí nào vậy? – Cô gái bên cạnh Hạ Vân Th lên tiếng hỏi.
- Nhân viên makerting. Còn cô?
- Thư ký cho tổng giám đốc.
- Ồ.
Hạ Vân Th gật đầu khe khẽ, hít sâu một hơi. Nếu kh vì mụ vợ của giám đốc cũ cứ khăng khăng rằng cô là hồ ly tinh dụ dỗ chồng bà thì cô cũng kh theo mẹ quay về thành phố sầm uất này.
Cách đây một năm, mẹ cô quen biết và yêu một đàn giàu ở thành phố nên đã để lại cô ở tỉnh, đến đây để thuận tiện ở bên , chỉ thi thoảng về thăm cô.
Giờ thì tốt , bà đã được cầu hôn và đăng ký kết hôn. Theo như lời bà thì vợ mất đã lâu và bà kh là kẻ thứ ba phá hoại hôn nhân của hai họ.
Hàng ngắn dần. Hạ Vân Th thở sâu liên tục và lẩm nhẩm một vài câu trả lời mà cô đã soạn sẵn trong đầu.
- Số hai mươi chín, cô Hạ Vân Th. – Giọng nữ nhỏ nhẹ vang lên từ loa th báo.
Cô tự trấn an nh chóng bước vào, đến trước mặt ban phỏng vấn và ngồi xuống.
- Xin chào, là Hạ Vân Th, số hai mươi chín.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-2-gap-lai-ke-bat-nat-2.html.]
Nụ cười trên môi cô nh chóng vụt tắt khi đàn đối diện chậm rãi ngẩng đầu lên. Trong khoảnh khắc này, kh gian xung qu cô gần như đóng băng. Luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến tay chân cô bất giác run rẩy.
Hai cô gái trong ban phỏng vấn liên tục đưa ra câu hỏi và Hạ Vân Th cố gắng để trả lời. Kh cô kh thể trả lời mà vì cô quá run. Đã chín năm và cô kh ngờ cô lại xui xẻo giáp mặt kẻ đã nhốt cô trong nhà vệ sinh của trường suốt đêm.
- Thành tựu mà cô đạt được trong ba năm làm việc trong lĩnh vực này là gì? – Trần Quân Nghị lên tiếng hỏi.
- Kh thành tựu gì.
Câu trả lời của cô khiến cau mày, còn hai cô gái bên cạnh thì chưng hửng. Thật lòng mà nói thì ngay giây phút th đàn này, Hạ Vân Th đã quyết định kh muốn làm việc tại đây nữa. Tinh thần của cô kh là tinh thần thép, cô đang muốn xóa nhòa quá khứ đau khổ kia.
Rời khỏi tập đoàn Thiên Niên Kỷ, Hạ Vân Th bắt xe buýt về nhà. Ngay khi về đến nhà, cô th mẹ đang đóng gói hành lý, bà vừa làm vừa hát líu lo. Cô tự hỏi khi tình yêu thì ai cũng như vậy ? Kh giống bình thường.
- Con cùng mẹ ? – Cô vừa tháo giày vừa hỏi.
- Đúng, con gái à, mẹ đã xin cho con về ở chung. Nhân lúc đồng ý thì con nên theo mẹ. Gã đàn kia sắp mãn hạn tù , mẹ kh yên tâm khi con sống ở đây. – Phương Tiểu Kiều ngừng tay, dựa vào bàn, vừa thở vừa nói.
- Làm ta thể tìm ra con chứ?
- Đó là tài năng của những tên tội phạm. – Mắt Phương Tiểu Kiều ngân ngấn nước.
- Được , nghe theo mẹ.
- À, cuộc phỏng vấn thế nào?
- Chắc là rớt ạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.