Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 20: Bác Sĩ Gia Đình - 2
Cô trở về phòng nhưng kh còn cảm th buồn ngủ nữa. Tiến lại gần cửa sổ, cô kéo nhẹ tấm rèm che, đưa mắt về những tòa cao ốc phía xa.
Cô lại nhớ đến trai năm đó đã cứu mạng cô. Kh biết bây giờ thế nào , được học hành đến nơi đến chốn kh.
Kim đồng hồ tích tắc quay vòng. Đúng sáu giờ sáng, đồng hồ báo thức reo và Hạ Vân Th thức dậy. Cô quờ quạng tắt báo thức vào nhà tắm rửa mặt, sau đó thay đồ và trang ểm.
Lúc này, trong căn phòng bên cạnh, Trần Quân Nghị cũng vừa thức dậy. đưa tay xoa bóp trán vì cảm th đầu đau nhức.
- Tỉnh à? Nhận chức kiểu gì mà sắp mất đời trai luôn vậy? – Trịnh Khải vừa hỏi vừa l một vỉ thuốc ra, đặt lên bàn.
- Thuốc gì vậy? – Trần Quân Nghị hỏi.
- Thuốc bổ, uống cho nh tỉnh hồn lại còn làm.
Dứt lời, tay bác sĩ liền ngồi xuống mép giường, mắt lấp lánh đối diện nhưng lại nhớ tới cô gái tên Hạ Vân Th.
- Em gái tuyệt vời lắm, th bị vậy liền chọn ngay cho một hầu gái, sau khi chê thì cô tóm luôn vệ sĩ trẻ cho . Nh tay lẹ mắt lắm. À mà, kh biết thích đàn chứ? Là em cả, tâm sự mỏng chút . – Trịnh Khải dí dỏm lên tiếng.
- Vớ vẩn. đang nói cái gì vậy hả? – Trần Quân Nghị cau mày.
- Quên à, đang định bảo kể cho nghe đoạn sau đây. Em gái chỉ kể một chút im bặt, haha.
Trần Quân Nghị lắc đầu m cái, ký ức đêm qua dần xuất hiện trong đầu . Lẽ ra khi về tới nhà thì sẽ được an toàn nhưng đối diện với đám hầu cùng vệ sĩ lẫn cô em kế đó thì suýt chút nữa đã bị hủy hoại. Tức c.h.ế.t .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-20-bac-si-gia-dinh-2.html.]
Lúc này, Hạ Vân Th đã trang ểm xong, cô cầm l túi xách và rời phòng.
- Dì Thu, chuyện gì vậy? – Hạ Vân Th hỏi khi th bà quản gia ngập ngừng đứng trước phòng Trần Quân Nghị.
- À, định vào gọi chủ và bác sĩ Trịnh dậy ăn sáng. Hay là… hay là cô chủ gọi giúp. – Bà ngập ngừng.
- Được.
Hạ Vân Th cũng nóng lòng muốn biết tình hình của Trần Quân Nghị nên đồng ý và xoay tay nắm cửa.
Khoảnh khắc vừa thò đầu vào, cô gần như đ cứng khi đập vào mắt cô là hình ảnh hai đàn đang ngồi trong tư thế ám , bác sĩ nghiêng về phía Trần Quân Nghị, gần và còn chu môi ra. Hình như họ… sắp hôn nhau.
Ôi mẹ ơi, lẽ ra cô nên thẳng xuống cầu thang, vào bếp và ăn sáng chứ kh nên vào đây. Thôi xong, g.i.ế.c cô cho .
- À… ờ… ăn sáng… ăn sáng… - Cô lắp bắp khi th họ .
Giây tiếp theo, cánh cửa đóng sầm lại và Hạ Vân Th vụt chạy trước ánh mắt ngỡ ngàng của quản gia. Cô lao vào bếp, run rẩy kéo ghế và ăn bữa sáng của .
- Cô chủ, cô kh khỏe ? toàn thân lại run như vậy? – Lê Nhu lo lắng hỏi khi th Hạ Vân Th kh thể ghim được miếng thịt vào nĩa, cái nĩa liên tục đ.â.m xuống dĩa, phát ra tiếng kêu lạch cạch.
- Kh . Sáng nay trời hơi lạnh nhỉ? – Cô cười gượng.
Khi cô vừa cho miếng thịt vào miệng thì hai đàn đã xuất hiện ngay lối vào phòng ăn. Cả hai đều mang dáng vẻ lười biếng, ánh mắt cô đầy ẩn ý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.