Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 32: Quá Khứ - 2
Trịnh Khải cúp máy, bu một tiếng thở dài. Lần đầu gặp gỡ Hạ Vân Th là khi đến bệnh viện đưa cơm cho chú . Qua bao năm tháng, đường nét trên gương mặt cô gái đó kh quá nhiều thay đổi nên dễ dàng nhận ra ngay.
Hôm đó, th một thiếu niên cao gầy cõng cô chạy vào, vết thương nơi bụng cô nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi đã ngả màu của ta. Họ nghèo đến nỗi kh tiền đóng viện phí để thực hiện ca cấp cứu.
thiếu niên đó móc hết hai túi quần ra cũng chỉ được phân nửa số tiền yêu cầu. Và đã chủ động tìm cách giúp đỡ họ.
Thật khốn khổ khi số tiền đó là số tiền ăn cắp từ ví của chú . Kết quả là chú tưởng l tiền chơi game và đánh cho một trận tơi bời hoa lá.
Đến khi chú đưa vào viện để xác nhận lời nói thì được biết cô gái và thiếu niên đó đã thành c trốn viện, và đương nhiên, chẳng ai làm chứng cho việc ăn cắp tiền để cứu .
- Thật là oan ức. Nhưng cũng chẳng trách chú được, rõ ràng lúc đó cũng là một thằng nghiện game. Ôi, quá khứ của vai chính diện chính là phản diện. – kh khỏi thở dài khi nhớ lại quá khứ.
Ngày dần trôi, và khi giờ tan ca chiều đến, Hạ Vân Th và nhóm nhân viên ở lại tăng ca cùng nhau đến căn tin dùng bữa. Khi nhận l phần thức ăn, ai cũng tròn mắt ngạc nhiên.
- Ôi mẹ ơi, thịt bò Kobe này. – Trưởng phòng kinh do kêu lên.
- Sếp lớn đặc biệt quan tâm đến dự án này . Các chị em, ăn xong bữa này thì hãy cố gắng bật hết c suất nhé. Nội trong ba ngày thì xong. – Trưởng phòng dự án nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-32-qua-khu-2.html.]
Ai n đều lặng lẽ gật đầu. Ăn thôi mà cũng áp lực quá. Miếng thịt bò Kobe đắt xắt ra miếng này mang theo lời gởi gắm của sếp. thể ngày mai sẽ là thịt lợn đen và ngày mốt là cua tuyết cũng nên. Thật là áp lực.
- Xem này Lâu Nam, hình như nhân viên của chúng ta kh thích ăn thịt bò Kobe. – Trần Quân Nghị chỉ vào màn hình máy tính và nói. chủ yếu là muốn xem Hạ Vân Th một chút nhưng m gương mặt này lại choáng hết camera.
Lâu Nam m gương mặt nhăn nhó trong đó mỉm cười. Theo nghĩ thì là họ bị sốc nên mới bày ra biểu cảm đó thôi. Ai lại kh thích ăn m món như này chứ.
- Nhưng cô Vân Th thích mà, sếp xem cô kìa, cô ăn ngon miệng. – Lâu Nam chỉ vào cô gái đang ăn cơm và nói.
- Ừ.
Trần Quân Nghị gật đầu tắt máy tính. kh biết cô ngon miệng kh nhưng sau những lần dùng bữa cùng cô, biết mỗi khi ăn, cô đều cắm cúi và tập trung như vậy, ăn mà kh ai cả.
Lát nữa, hẹn ăn tối cùng đối tác. kh định sẽ uống nhiều nên Lâu Nam kh cần theo .
- Nhớ chuẩn bị cái gì đó cho họ ăn khuya nhé. – vừa khoác áo vừa nói.
- Vâng, yên tâm. – Lâu Nam cúi đầu. biết rõ nếu kh Hạ Vân Th tham gia thì Trần Quân Nghị sẽ kh quan tâm đến bữa khuya của họ đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.